Đối thoại với… nội qui

“Tại sao trong bản nội qui của các trường chỉ toàn luật cấm mà không có một lời giải thích?”

“Đồng phục cặp táp” cũng đáng yêu lắm chứ!

Câu hỏi (hay lời thở than?) được đăng trên facebook của một teen cũng chính là “thắc mắc” của nhiều bạn học sinh về nội qui trường mình…

*Tụi em thấy qui định về đồng phục cặp táp (màu sắc, hình dáng)của trường mình và một số trường khác là hơi qui cũ. Tụi em rất “kết” những chiếc ba lô, túi xách có kiểu dáng vừa thích hợp lại vừa thể hiện được cá tính của teen…

Một nhóm bạn trường THPT Nguyễn An Ninh, Q.10, TP.HCM

Thầy Tưởng Đông Diệm (Tổng giám thị trường Nguyễn An Ninh): Tất cả các trường đều qui định học sinh mang cặp táp, vì nhờ nó học sinh sẽ thấy việc đến trường là nghiêm túc. Ngoài ra, cặp táp còn có tác dụng giữ sách vở được ngay ngắn, thẳng tắp – điều này ba lô và túi xách không làm được.

Theo thầy, cặp táp hay túi xách không tạo nên cá tính, mà cá tính thể hiện ở tác phong và sự sáng tạo của các em trong học tập đó.Tuy nhiên, muốn “điệu một chút”, các em cũng có thể “trang điểm” cho chiếc cặp của mình bằng những dây đeo tự làm, những chú thú bông, hoặc một số hình sticker ngộ nghĩnh…, nhìn cũng sinh động lắm chứ!

*Có nhiều trường cứ thấy học sinh cầm điện thoại di động là tịch thu. Tụi mình cũng cần mang theo điện thoại để có thể gọi bố mẹ đón về nếu hôm đấy về sớm, hay liên lạc với gia đình nếu có chuyện khẩn cấp chứ

mimisa@

Cô Nguyễn Thị Kim Hoa, Phó Hiệu trưởng trường Nguyễn Thị Minh Khai (Q.3, TP.HCM); Học sinh không được mang điện thoại di động đến trường là qui định của Bộ GD & ĐT. Các em có công nhận rằng, vừa qua rất nhiều bạn mang điện thoại vào lớp cốt yếu để chơi game, nghe nhạc, coi phim (có khi là phim không lành mạnh) trong giờ học, thậm chí dùng điện thoại để báo bài kiểm tra cho nhau? Các trường chỉ tịch thu điện thoại khi thấy các em sử dụng điện thoại trong giờ học. Các em có thể tắt điện thoại, để trong cặp đến giờ về có thể liên lạc với bố mẹ. Ở một số trường đã có sẵn điện thoại công cộng, hoặc học sinh có thể mượn điện thoại của trường để liên lạc với người nhà trong trường hợp cần thiết. Qui định không được mang điện thoại vào trường chủ yếu giúp cho các em không bị phân tậm, tập trung học tốt hơn.Nếu cần liên lạc đột xuất với các em, phụ huynh cũng có thể gọi thông qua số điện thoại của nhà trường.

*Chưa khai giảng mà các “tân binh” như bọn tớ đã thấy đau đầu với nội qui rồi! Trường của bạn tớ qui định nếu học sinh nào đi học trễ khoảng 2 – 3 phút thì bị phạt ngồi phòng giám thị hết tiết đầu mới được lên lớp. Không lẽ chỉ đi trễ có mấy phút mà mất bài vở cả một tiết học? Còn trường Nguyễn Thượng Hiền (Tân Bình) của tớ muốn xin phép nghỉ học thì bố hoặc mẹ phải lên gặp thầy cô giám thị, mang theo giấy tờ tuỳ thân để chứng minh. Làm như vậy thì khá rắc rối về mặt thủ tục nhỉ?

“Tân binh” trường THPT Nguyễn Thượng Hiền (Q.Tân Bình, TP.HCM)

Thầy Trương Quang Dũng, Phó Hiệu trưởng trường Nguyễn Thượng Hiền: Trước đây, đã có nhiều trường hợp các em nghỉ học rồi nhờ ai đó giả làm phụ huynh đến xin phép, nên trường bắt buộc phải mời đúng phụ huynh lên để cùng nhà trưởng kiểm soát việc học của các em. Riêng qui định đi trễ, hết tiết mới được vào lớp ở một số trường, theo thầy là đúng, vì nếu vào lớp trễ, em có thể làm ngắt ngang mạch học tập của bạn bè trong lớp. Đó không chỉ là nội qui, mà còn là một phép lịch sự.

Bạn có những thắc mắc về nội qui của trường và muốn được giải đáp, nhanh tay gửi câu hỏi về cho TVXM đi!

Biết chỉ để đi thi?

Con hỏi ba: Tháp Pisa nghiêng bao nhiêu độ?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời: Để con đi thi “Ai là triệu phú”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con biết độ nghiêng để con nghiệm ra rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều điều chông chênh, sai trái nhưng nếu trong tâm mình vẫn còn nằm trong vòng tay của gia đình thì dù có nghiêng nhưng nó sẽ không thể nào ngã.

Con hỏi ba: Ý nghĩa câu “Qua cầu rút ván”?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Trúc xanh”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết ý nghĩa câu đó để con nghiệm ra rằng mình sống ở đời phải có trước có sau.

Con hỏi ba: Đèn xanh đỏ có tự khi nào?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Rồng vàng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết để con nghiệm ra rằng cho đến lúc nào người đời mới hiểu được một quy luật hết sức đơn giản. Sống ở đời phải biết nhường nhau để có kết quả tốt hơn.

Con hỏi ba: Cái máy giặt giá bao nhiêu?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Hãy chọn giá đúng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết giá để con nghiệm ra rằng phải mất rất lâu mình mới dành dụm đủ tiền để mua cho mẹ cái máy giặt hoặc mặc giữ kỹ đồ hơn cho mẹ đỡ phải nhọc nhằn.

Kiến thức là một tài nguyên quý giá, biết nhiều là một điều tốt. Nhưng biết nhiều đó mới chỉ là người có trí nhớ tốt mà trí nhớ con người hiện đã thua xa những thiết bị nhớ của máy vi tính, điện thoại di động.

Còn việc nghiệm ra những điều từ những gì mình biết thì đó mới là những người có học thức uyên thâm mà việc nghiệm ra thì chưa và sẽ không có con CPU nào qua được bộ óc con người.

Cách ghi chép bài hiệu quả trên lớp học

Ghi chép đúng cách là một trong các yếu tố giúp cho việc học và nghiên cứu ở trường được hiệu quả.

Hy vọng các gợi ? ý dưới đây sẽ giúp bạn nâng cao hiệu quả việc ghi chép bài của mình.

Hãy lắng nghe một cách chủ động — Nếu có thể hãy suy nghĩ trước khi bạn viết — nhưng đừng để bị rớt lại chậm hơn so với bài học.

Hãy thật cởi mở với những điểm mà bạn chưa tán thành. Đừng để việc tranh luận ảnh hưởng đến việc ghi chép của bạn

Phát triển và sử dụng một phương pháp ghi chép chuẩn gồm có các dấu câu, viết tắt, lề v.v…

Hãy ghi chép và lưu giữ những ghi chép vào một quyển sổ lớn. Lợi ích duy nhất của một cuốn sổ nhỏ là dễ mang theo nhưng đó không phải là mục đích của bạn. Một quyển sổ lớn cho phép bạn có đủ chỗ trống để lùi hàng hợp lí và có thể viết bài dưới dạng dàn ?ý.

Biết bỏ cách!

Bỏ cách vài dòng khi bạn chuyển từ ý này sang ý khác để bạn có thể chèn thêm vào những điểm mà bạn thấy cần thiết. Mục đích của bạn là có được những ghi chép hữu ích chứ không phải là tiết kiệm giấy.

Đừng ghi chép lại tất cả mọi thứ giáo viên nói. Trước hết điều đó là không thể và không cần thiết. Thứ hai là không phải mọi thứ đều quan trọng như nhau. Hãy cố gắng lắng nghe và chỉ ghi lại những điểm chính. Nếu bạn chỉ chăm chú vào việc viết thật nhanh, thì bạn không thể nghe giảng một cách sáng suốt, tỉnh táo. Tuy nhiên, đôi khi có những lúc mà viết quan trọng hơn nghĩ.

Lắng nghe các dấu hiệu của các điểm quan trọng, cách chuyển từ điểm này sang điểm khác, nhắc đi nhắc lại một điểm để nhấn mạnh, các thay đổi trong âm sắc giọng nói, liệt kê một loạt các luận điểm v.v…

Nhiều giáo viên cố gắng trình bày một vài điểm chính và một vài điểm phụ trong bài giảng. Phần còn lại là giảng giải tài liệu và phân tích. Hãy cố gắng nhận ra những điểm cốt yếu và không để bị rối trong một ma trận các điểm nhỏ nhặt không liên quan gì đến nhau. Nếu tập trung lắng nghe bạn sẽ nhận ra mối quan hệ giữa các ?ý. Hãy chú ? ý những điểm mà giáo viên cho là quan trọng.

Biết cách ghi chép bài sẽ giúp bạn vừa ghi nhận lại thật tốt những kiên thức giáo viên cung cấp, vừa giúp cho các kiến thức ấy “đi thẳng vào đầu” bạn 1 cách nhanh chóng, hiệu quả hơn. Để cải thiện việc ghi chép của mình, bạn có thể tham khảo những lời khuyên sau đây:

1.Làm bài tập về nhà trước khi đến lớp, thử đoán trước xem giáo viên sẽ giảng về những vấn đề gì trong lớp học.

2. Đi học đầy đủ, nếu bạn bỏ một buổi học thì bạn có thể tự cho phép mình nghỉ những buổi học tiếp theo. Và tất nhiên là bạn sẽ không thể ghi chép bài nếu không đến lớp.

3. Hãy dùng loại vở được đóng đinh 3 lỗ để ghi chép bài thay vì loại vở đóng gáy kiểu xoắn ốc vì loại vở này làm bạn khó phân loại và sắp xếp ghi chép.

4. Những ghi chép của bài học này phải tách biệt với ghi chép của bài học khác. Nếu có thể, hãy để mỗi bài ghi chép ở một ngăn riêng trong kẹp giấy.

5. Chỉ nên viết trên một mặt giấy để sắp xếp các loại ghi chép dễ dàng hơn. Ngoài ra, nếu viết trên cả mặt giấy thì những ghi chép ở mặt kia thường dễ bị bỏ quên.

6. Khi đến lớp nhớ mang theo bút và bút chì dự phòng vì bạn sẽ không thể ghi chép nếu bạn không có bút.

7. Không cần ghi lại mọi lời giảng của giáo viên mà hãy tư duy để ghi những điều quan trọng nhất. Luôn động não chứ đừng chỉ ghi chép như một cái máy.

8. Nếu bỏ lỡ thông tin nào, hãy cách ra vài dòng để bổ sung sau. Nếu bạn không nhớ những thông tin đó, hãy hỏi lại giáo viên hay các học viên khác.

9. Nên để nhiều khoảng trống trong ghi chép để bổ sung thêm sau đó

10. Nên có một chiếc máy để ghi âm lời giảng. Tất nhiên, hãy hỏi ý kiến giáo viên trước.

11. Dùng các ký hiệu để ghi bài nhanh hơn

12. Chú ý lắng nghe những lời quan trọng.

13. Ghi chép những ví dụ khi cần thiết. Tốt nhất là nên ghi lại tất cả những gì giáo viên ghi trên bảng.

14. Tập trung chú ý vào cuối giờ học vì giáo viên thường cung cấp rất nhiều thông tin vào 5 — 10 phút cuối.

15. Dành khoảng 10 phút sau tiết học để xem xét lại những ghi chép. Lúc này bạn có thể thay đổi, sắp xếp lại, thêm bớt, tóm tắt hay làm rõ những gì chưa hiểu.

16.Ghi nhanh từ mới (khi học ngoại ngữ), những ý tưởng hay khái niệm mới lạ vào sổ tay.

17.Viết lại những gì bạn đã ghi chép trước tiết kiểm tra sẽ giúp bạn nhớ các chi tiết quan trọng.

18. Hãy chia sẻ những ghi chép với bạn cùng lớp bằng cách trao đổi bài với 1 hay 2 người khác. Làm việc tập thể sẽ hiệu quả hơn làm việc cá nhân.

Có thể đánh máy

19. Nếu có thể hãy đánh máy những ghi chép lên máy tính. Vì bạn sẽ nhanh chóng tìm được các tài liệu này khi kỳ thi đến.

20. Đừng quên ghi chép khi đọc. Nếu bạn ấn tượng về một thông tin nào đó, hãy ghi lại, đơn giản chỉ vì ấn tượng không thôi sẽ không thể giúp bạn nhớ được các thông tin đó

Tớ rất thích…học thêm!

Năm cuối cấp, bạn bè nháo nhào tìm chỗ học thêm, luyện thi, tớ cũng không phải ngoại lệ. Nhưng trong lúc mọi người chán nản khi phải “tự nguyện một cách miễn cưỡng” thì tớ lại rất thích thú.

Học những điều thật khác biệt

Tớ không học thêm theo phong trào, chỉ học những gì mình thật sự cần. Quyết định thi hai khối A và D, tớ học thêm 4 môn: Toán, Lý, Văn, Anh. Tớ không học thêm Hóa vì thấy không ham thích, đơn giản thế, dù tớ rất “lơ tơ mơ” môn này (chẹp!)

Tớ học thêm môn Văn tại trung tâm ngoài giờ. Hẳn bạn thắc mắc: “Môn Văn có gì đâu mà học?”. Tớ sẽ trả lời ngay là: “Có, rất nhiều là đằng khác”.

Ở trường, nếu thầy cô hướng dẫn học một cách sơ lược và để chúng ta tự tìm hiểu, thì tại trung tâm ngoài giờ, giáo viên giảng tỉ mỉ và để tâm hồn ta bay bổng theo từng áng văn. Biết đến phong trào Thơ Mới đã lâu, nhưng chính tại lớp học thêm, tớ mới có dịp biết đến bài “Tình già” của Phan Khôi - phát pháo đầu tiên của Thơ Mới giai đoạn 1930 - 1945. Nghe cô phân tích kỹ bài này tớ mới thấy nó hay cực!

Không những thế, giáo viên còn phân tích từng câu thơ trong bài “Vội vàng”, “Tràng Giang” và giảng thêm bên ngoài về hoàn cảnh ra đời của tác phẩm. Với mỗi tình huống trong câu thơ, cô còn liên hệ thực tế và đặt trong ngữ cảnh thời trước. Cách giảng của cô hay tuyệt, cô dạy cho tớ những kiến thức quý báu mà tớ chưa bao giờ được nghe qua, hỏi sao tớ không thích cho được!

Học Văn nhưng tớ chưa hề cảm thấy buồn ngủ hoặc nản, vì cô không đi sâu vào lý thuyết mà giảng toàn những điều hay, khác biệt. Với vốn kiến thức rộng như thế, tớ sẽ luôn tự tin khi đối diện với kì thi tốt nghiệp và đại học.

Học kĩ và chậm

Ở các trung tâm hoặc các lớp học thêm không uy tín, giáo viên thường dạy theo kiểu “chạy bài” không khác gì ở trường nên nhiều teen học thêm mà cứ như “vịt nghe sấm”. Với môn Anh, tớ chưa bao giờ ở hoàn cảnh ấy.

Học thêm tại nhà giáo viên môn Anh đang dạy tớ chúng tớ được hướng dẫn tỉ mỉ từng cách giải trắc nghiệm. Cô dạy đến đâu, tớ “thấm” đến đó. Chưa kể sự thân tình của cô đối với cả lớp mà bọn tớ chẳng bao giờ cảm thấy mỏi mệt khi học. “Chậm mà chắc” quả không sai.

Cô dạy chậm, nhưng trong hai tiếng đồng hồ, bọn tớ tiếp thu được rất nhiều kiến thức. Chịu khó ghi chép tỉ mỉ, chắc chắn tớ sẽ đạt điểm khá trong kì thi đại học. Cũng chính vì cô dạy chậm, kĩ như thế nên bọn tớ hiểu bài, hiểu bài nên hứng thú, hứng thú nên học, học rồi hiểu bài tiếp…Vòng tuần hoàn cứ lặp lại, kiến thức bọn tớ tăng dần, niềm đam mê cháy bỏng dần…

Cô thích đùa

Học thêm môn Lý, tớ sướng rơn vì cô…quá đẹp (hihi). Không những thế, cô còn vui tính với học trò. Lâu lâu cô lại kể chuyện ở lớp chủ nhiệm, ở trường và thông báo những kế hoạch sắp tới. Nhờ học thêm cô, mà bọn tớ nắm bắt được những thông tin sốt dẻo.

Nhưng khi đã học rồi thì cô dạy rất nhiệt tình. Cô nói chuyện và diễn đạt rất hay nên cách giảng bài cũng vô cùng dễ hiểu. Cô thuộc từng cái tên trong lớp. Chính vì bọn tớ có cảm giác học ở nhà cô như học ở nhà người thân, nên từ đó ra sức học để không phụ lòng tin của cô. Học thêm, để rồi nắm bắt hết kiến thức và đạt được điểm số cao chót vót, cô sẽ vui lắm!

Kiến thức mới toanh

Đi học thêm Toán, tớ toàn “được” giải đề thi đại học. Những bài làm khó nhằn khiến tớ luôn nhăn mũi, cau mày vì không làm được, đã khiến tớ mường tượng được một viễn cảnh u ám khi không chịu rèn luyện, phấn đấu từ bây giờ. Thế nên tớ ra sức học để không bị hổng kiến thức. Nhờ giải nhiều bài đại học mà giờ tớ đã quen với cách ra đề và không còn thốt lên khi cách giải quá dài và phức tạp. Học những gì mình chưa biết, thậm chí chưa hề biết mới thú vị chứ! Hơn nữa, đầu óc được tư duy nhiều sẽ thông minh hơn, biết cách suy luận để tìm ra cách giải nhanh hơn…

o0o

Ngày nào cũng phải đi học từ sớm đến chập tối, vậy mà khi kết thúc buổi học, ngồi làm bài tập xong, tớ còn làm việc nhà, nghe nhạc, online và viết bài gửi báo nữa! Cuộc sống bận rộn rất thú vị và không hề mệt mỏi, bởi tớ biết cách sắp xếp và tự “đa dạng hóa” thời gian biểu cho mình. Hơn ai hết, tớ đã rất may mắn khi được học thêm. Tớ rất thích học thêm!

Thời đi học của thầy cô Hiệu trưởng

Học sinh tụi mình có hàng tỉ tỉ thắc mắc về… thầy cô Hiệu trưởng, nhưng… ai mà dám hỏi thẳng thầy cô kia chứ! Đừng lo, đã có Mực Tím “thắc mắc” giúp bạn.

Lần này, từ những câu hỏi của các bạn gửi về, Mực Tím đã “kết nối” được với 3 thầy cô Hiệu trưởng.

* Tớ là học sinh của trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong (TP.HCM). Tớ nghe các bạn nói thầy Hiệu trưởng là cựu học sinh của trường, không biết có đúng không? Sẵn tiện, Mực Tím hỏi thầy giúp luôn: “Thời đi học chắc thầy là một học sinh đạo mạo lắm?”

Khiconthaman@yahoo.com

- Thầy Võ Anh Dũng (Hiệu trưởng THPT Chuyên Lê Hồng Phong): Đúng như em nghe nói, những năm cấp 2, cấp 3, thầy là học sinh của trường mình (thời ấy có tên là Petrus Ký). Thời học sinh, thầy cũng giống như các em bây giờ, nghịch ngợm và cũng thích bày trò. Hồi ấy, học sinh trường mình và trường “hàng xóm” là trường Chu Văn An (nay đã không còn) thường hay gây hấn với nhau. Có lần hai trường tranh giành nhau sân chơi nên BGH phải cho học sinh nghỉ học một tuần để tránh chuyện ẩu đả. Trường nữ Gia Long (nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai) phải đứng ra rủ rê để hai phe bắt tay làm hòa. Thời đi học của thầy có rất nhiều cảm xúc vì trường mình còn là một trung tâm đấu tranh của học sinh sinh viên. Thầy cùng các bạn cũng hăng hái tham gia biểu tình. Có những đợt chiến tranh dữ dội, học sinh phải nghỉ hè sớm, thế là phải quyến luyến chia tay nhau…

* Em là học sinh trường THPT chuyên Quang Trung (Bình Phước) của mình nè thầy. Thầy ơi, hồi là học sinh, thầy có hay bị thầy cô phạt vì… học dở không? Thầy có kỉ niệm nào về thời học sinh không ạ?

benhocxitin@yahoo.com.vn

- Thầy Lý Thanh Tâm (Hiệu trưởng trường THPT Chuyên Quang Trung): Từ hồi tiểu học, thầy đã được tín nhiệm cho làm “sếp”, khi thì lớp trưởng, lúc là lớp phó nên lúc nào cũng phải gương mẫu và chuyện học hành đâu có được qua loa. Hồi ấy thầy vốn thích Toán, hơi bị dở Văn nhưng thầy đã tìm cách khắc phục bằng cách đọc rất nhiều loại sách, đặc biệt là sách Văn học. Đến bây giờ thầy vẫn nhớ như in cái cặp sách được làm bằng thùng đạn tiểu liên, vừa chứa sách vở, vừa làm ghế ngồi (bàn là một tấm ván kê trên các viên gạch). Thầy trở thành thầy giáo là vì hồi học cấp 3 rất ngưỡng mộ tài năng của các thầy cô, ao ước sau này được làm thầy giáo để… giỏi giống như thầy cô của mình.

* Cô ơi, xin cô kể cho tụi em nghe về một ngày khai giảng đáng nhớ nhất của cô!

N.Long (lớp 12 trường THPT chuyên Ngoại Ngữ, Hà Nội)

- Cô Lê Thị Chính (Hiệu trưởng trường THPT Chuyên Ngoại Ngữ): Thời học sinh của cô gắn với những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất tại miền Bắc (1964 – 1974). Trường học sơ tán trong rừng, lớp học sát vách núi. Thầy trò cùng đào hầm tránh bom, cùng hái măng rừng, nhặt hạt dẻ, cùng chia nhau từng bát cơm, củ sắn… Ngày khai giảng đáng nhớ nhất của cô là năm cô học lớp 6 (1969 – 1970). Lễ khai giảng gần như trùng với lễ truy điệu Bác Hồ. Cô đã được thay mặt cho học sinh toàn trường kéo Quốc kì trong lễ chào cờ và phát biểu cảm tưởng. Cô đã nói trong tiếng nấc nghẹn ngào lời hứa của học sinh một trường miền núi Tây Bắc, rằng sẽ cố gắng học giỏi để thỏa lòng mong ước của Bác với thế hệ mai sau.

Bạn cũng muốn thầy cô Hiệu trưởng của mình lên Thư viện xí muội để trả lời thắc mắc của bạn? Hãy nhanh tay gửi câu hỏi về cho Thư viện xí muội (bankhoagiaoẢgmail.com). Câu hỏi nào hay sẽ được Mực Tím ưu tiên chọn để “kết nối” với thầy cô Hiệu trưởng.

Nguon: muctim.com.vn

Chơi nhiều, học…vẫn siêu

Anh Quân

Nói đến thủ khoa, nhiều người cứ hình dung đó là những teen đeo mắt kiếng dày cộp lúc nào cũng dán mũi vào trang sách. Thực tế, có những thủ khoa cũng ham chơi như bất kì teen nào khác, nhưng họ học vẫn siêu.

Bí quyết gì vậy? Mực Tím vừa “nối mạng” với một số bạn…

Chân dung các thủ khoa

Cao Thị Thu Nga (cựu học sinh trường chuyên Lương Văn Chánh, Phú Yên, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM, 29 điểm; đậu ĐH Y Dược TP.HCM), Trần Hưng Thịnh (chuyên Hùng Vương, Bình Dương, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM, 29 điểm, đậu ĐH Y Dược TP.HCM), Bùi Bách Đạt (trường THPT Nguyễn Hữu Huân, thủ khoa ĐH Công nghệ Thông tin thuộc ĐH Quốc gia TP.HCM, 27 điểm; đậu ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch), Bùi Thị Song Hạnh (trường THPT Nguyễn Hữu Huân, thủ khoa ĐH Y Dược TP.HCM, 29,5 điểm; đậu ĐH Bách khoa TP.HCM) và Nguyễn Đình Anh Quân (trường chuyên Thăng Long, Lâm Đồng, thủ khoa ĐH Đà Lạt, 25 điểm).

Hưng Thịnh

Bách Đạt

Song Hạnh

Thu Nga

Anh Quân

@ Xin chào các tân thủ khoa! Đỗ cao như vậy, chắc các bạn phải học dữ lắm?!

- Song Hạnh: Cũng bình thường hà. Mình quan niệm chỉ cần học nắm chắc kiến thức là ổn rồi. Thời gian còn lại, mình dành để giải trí, thư giãn như chơi đàn piano, xem phim, coi đá banh và chơi game.

- Thu Nga: Thì cũng phải học… nhiều chứ. Nhưng bên cạnh đó, tớ cũng thường nghe nhạc và… coi phim hài. À, tớ cũng đang xem phim Vườn sao băng đấy!

- Hưng Thịnh: Thực ra thì mình… chơi nhiều hơn học. Nào là đá banh, chơi game (online lẫn offline), nuôi chim, rùa, đọc truyện tranh, sách… thứ nào cũng mê và… chơi hết mình.

- Bách Đạt: Mình cũng như Thịnh, thích đá banh, game online và đọc sách Cửa sổ tâm hồn. Người tuy “hơi tròn” nhưng trên sân bóng, mình sắm vai tiền vệ, chạy hơi bị nhiều đó nha!

- Anh Quân: Tớ vẫn dành thời gian chơi đàn, chơi game cũng như vi vu phố núi như nhiều teen khác thôi!

@ Các bạn đều “đã từng chơi game”. Vậy, hỏi thiệt nha, có bạn nào “lậm” game không?

- Bách Đạt: Mình đây! Bắt đầu chơi game từ năm lớp 11 đến sau học kì 1 năm lớp 12 thì mình nghiện game luôn. Khi đó, kết quả học tập của mình sa sút thấy rõ, nhất là môn toán với điểm 6 trong một bài kiểm tra. Là thành viên lớp chuyên toán mà bị điểm 6, thật sự là “bi kịch”!

- Hưng Thịnh: Mình thì chưa “lậm” nhưng cũng “gắn bó” với game khá lâu, từ lớp 6 lận! Cũng có lúc, mình ngồi “cày” liên tục 6 giờ liền. Nhờ vậy, cũng tạo được đẳng cấp kha khá trong game Warcraft. Nhưng gần đây, mình chỉ còn chơi khoảng 1, 2 giờ mỗi ngày thôi!

- Các bạn khác: Chỉ chơi để thư giãn và chủ yếu là game offline nên hình như chưa rơi vào “hoàn cảnh” đó!

@ Hỏi riêng Bách Đạt và Hưng Thịnh nhé, nghiện game vậy sao các bạn học được?

- Bách Đạt: Thì đúng là đâu có học được, bởi vậy mình mới bị con 6. Rất sốc ! Ôm điểm 6 về nhà, mình nằm trong phòng suy nghĩ khá lâu về 2 lựa chọn: một bên là game với “đẳng cấp ảo”, một bên là chuyện học. Cuối cùng, mình đã chọn chuyện học. Tài khoản trên game mình tặng cho người khác, quyết không đụng tới máy tính cho đến ngày thi ĐH xong. Và mình đã làm được điều đó.

- Hưng Thịnh: Mình luôn xác định: học ra học, chơi ra chơi và thường tự giới hạn giờ chơi của mình bằng cách đặt mục tiêu: “chỉ khi nào học xong thì mới được chơi”. Nhờ vậy, mình giảm dần thời gian dành cho game!

@ Dành thời gian khá nhiều cho việc chơi mà vẫn học giỏi, “bí kíp” “độc” của bạn là gì?

- Song Hạnh: Mình không “luyện” giải thật nhiều bài tập mà chỉ cố gắng nắm chắc kiến thức thầy cô giảng trên lớp và sách giáo khoa.

- Bách Đạt: Đó là sự tập trung. Khi học, mình không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác. Có lần, khách đến nhà, bấm chuông reo ầm ĩ, nhưng mình thì không nghe thấy gìt. Bởi khi ấy, mình chỉ quan tâm đến bài học thôi!

- Anh Quân: Tớ tự học ở nhà. Mỗi khi gặp bài tập nào quá khó hoặc quá căng thẳng, tớ lại lôi đàn guitar ra, đánh vài bản. Và khi học xong, tớ cũng đánh đàn “tự thưởng”.

- Hưng Thịnh: Mình cũng như Đạt, luôn tập trung cao độ mỗi khi học. Bên cạnh đó, mình cũng thường xuyên trao đổi bài với bạn bè trên lớp cũng như lúc nghỉ giải lao khi đá banh.

@ Hãy nói một điều gì đó thật đặc biệt về các bạn đi!

- Song Hạnh: Nếu bạn nào từng xem phim Kính vạn hoa (phần 2) thì có lẽ sẽ thấy mình “quen quen” phải không? Mình chính là người ngồi cùng bàn với Quý ròm. Tuy chỉ “lên phim” khoảng 3 – 4 giây thôi nhưng mình cũng vui vì hôm đó được cùng cả lớp đóng phim. Hì hì!

- Anh Quân: Ngoài chơi guitar hơi bị ổn, tớ còn có thể chơi được sáo, organ, harmonica. (Trong chương trình văn nghệ gây quỹ giúp trẻ mồ côi hồi tết vừa qua, anh chàng đã ngồi đệm đàn cho một cô bạn hát. Nhìn “pro” gì đâu! – PV)

Hưng Thịnh: Mình là người khá “quái dị” vì nhiều đam mê “chỏi” nhau đến mức “không đỡ được”. Thích đọc truyện tranh (có cả bộ sưu tập hơi bị đồ sộ) nhưng đồng thời cũng mê “nghiền ngẫm” những cuốn sách như Những tấm lòng cao cả. Chơi game 2 – 3 tiếng mỗi ngày nhưng cực thích đá banh với bạn bè cũng như đến sân vận động Gò Đậu để hò hét cổ vũ cho đội bóng đá Becamex Bình Dương. Mình cũng đã và đang nuôi chim, rùa, cá và đặc biệt thích “những con vật… nhiều chân”. (Chị của Thịnh tiết lộ thêm, anh chàng đã từng… ấp trứng nhện và nuôi nòng nọc nữa đấy! – PV)

@ Thì “tương lai” của các bạn sẽ là?

- Thu Nga: Có thể là một nhà kinh tế hoặc một dược sĩ.

- Song Hạnh: Sẽ là một bác sĩ. Từ nhỏ, mình đã ước mơ làm bác sĩ để được chữa bệnh cho người nghèo.

- Hưng Thịnh: Trước tiên là một nhân viên tài chính giỏi và xa hơn là… Bộ trưởng Bộ tài chính.

- Bách Đạt: Thiệt tình là mình đang phân vân giữa 2 lựa chọn: trở thành nhà lập trình hay một bác sĩ y khoa?

* Cám ơn các bạn nhiều!


Nguon: muctim.com.vn

				

Ai mà dám sửa sổ liên lạc

1. Là tớ đấy, Lư Kim Khánh (lớp 11 trường Bùi Thị Xuân, Q.1). 2. Mở sổ liên lạc năm ngoái, tớ đã tìm thấy rất nhiều thứ bổ ích khi thử “sửa” những lời phê của cô giáo thành mục tiêu phấn đấu cho năm học mới.

* Lời phê GV tháng 9 – 10: “Học tốt nhưng hay lo ra, nói chuyện trong lớp”

- Tớ sẽ: Bỏ… thùng rác cái tật khoái làm… bà tám này thôi. Mặc dù biết là lỗi này tớ hay mắc phải nhất. Làm bà tám đúng là vui, tuy nhiên, nó cũng làm lãng phí quá trời thời gian tiếp thu bài vở. Đầu năm, tớ nghĩ tớ sẽ xin được ngồi cạnh… lớp phó trật tự, hi vọng sẽ giảm bớt tật tám. Hic.

* Lời phê GV tháng 11: “Quan tâm nhiều vào chuyện làm đẹp, áo quần nên thỉnh thoảng vi phạm nội quy trường”

- Tớ sẽ: Vẫn làm đẹp vì 9x như bọn mình, ai chẳng thích làm đẹp, thậm chí, tớ luôn muốn được mỗi ngày đến trường với một style khác nhau nữa đấy! Tuy nhiên, nghĩ lại nhiều lần vì mải mê chăm chút tóc tai mà tớ đi học trễ. Năm nay, phải “ngâm cứu” kĩ nội quy, những phần nào không vi phạm và có thể sáng tạo: phụ kiện cho đồng phục, vớ, những chú thú bông đeo cặp… theo xì-tai riêng để phát huy.

* Lời phê GV tháng 12: “Công tác Đoàn rất nhiệt tình, tuy nhiên, chưa biết cân đối thời gian”

- Tớ sẽ: Phân bố lại thời gian cho hoạt động và cả việc học. Bạn nghĩ xem, các đợt hoạt động kéo dài cả 1 – 2 tuần, thường đi từ chiều đến 8 – 9 giờ tối, về nhà, tớ chỉ còn kịp ăn cơm và… ngủ. Năm nay, tớ chọn cách xem bài trước, gạch đầu dòng vào sổ tay các phần khó, phần chưa hiểu để lên lớp, tớ tập trung nghe thầy cô giảng. Sau buổi học, tớ sẽ xem lại bài ngay trong ngày, như thế kiến thức không bị trôi đi đâu được. Và thời gian cho phong trào cũng “dễ thở” hơn.

* Lời phê GV tháng 1: “Học giỏi nhưng nắm kiến thức chưa sâu”

- Tớ sẽ: Xem trước bài mới, đồng thời ôn bài cũ. Năm ngoái, tớ hiểu bài khá nhanh nhưng lại không nắm chắc, không hiểu sâu sắc bài học. Báo hại đến giờ, đọc thử vài chương đầu chương trình 11, các bài có liên quan kiến thức lớp 10 bị tớ quên sạch sẽ. Hu hu. Công việc của tớ bây giờ sẽ là xem trước phần mục lục từng chương, bài nào có phần kiến thức cũ, tớ sẽ tự soạn lại sách, vở cũ để ôn tập trước. Bởi vào năm học, thầy cô chắc chắn sẽ lướt qua kiến thức cũ, không chuẩn bị trước, kiến thức tớ sẽ có lỗ hổng. Và khi đó, lời phê sổ liên lạc của năm nay chắc chắn vẫn “mèo hoàn mèo” cho xem.

* Lời phê GV tháng 3: “ Còn hay ngủ gục trong lớp”

- Tớ sẽ: Nghĩ lại thật quê, năm ngoái, tớ hay xem phim muộn nên vào lớp hôm sau thường lơ mơ. Năm nay, đi ngủ sớm hơn (dù biết rất khó) và dậy sớm. Tớ phát hiện ra mấy ngày cuối hè, tập tành đi ngủ sớm, dậy sớm đầu óc tớ cực kì tỉnh táo. Hôm nào ngủ muộn, dậy muộn thì y như rằng cả hôm sau chỉ muốn ngủ thôi.

* Lời phê GV tháng 4: “Chưa tăng tốc mùa thi”

- Tớ sẽ: Năm nay, rút kinh nghiệm, tớ đã quyết tâm sẽ học cuốn chiếu bài vở, ôn tập theo từng chương, bài ngay khi học xong. Học bài mới – ôn bài cũ, cứ như vậy thì dù cho tớ có học tà tà thì vào giai đoạn cao điểm thi cử, tớ tin mình vẫn lãnh điểm cao “ngon ơ”.

Kí tên: TỚ
(đang rất quyết tâm)

* Phạm Quỳnh Mai, cựu học sinh lớp 12 trường chuyên Lê Quý Đôn, Vũng Tàu. Mai là thủ khoa khối V đại học Sư phạm Kĩ thuật năm 2009.

- Điều quan trọng nhất chính là quyết tâm chinh phục môn học bạn yêu thích. Nếu bạn mất căn bản Lí, Toán… năm lớp 10, 11, bạn vẫn có thể học giỏi môn đó khi bắt đầu vào năm học mới. Dĩ nhiên là phải có điều kiện, bạn phải lên kế hoạch học tập môn đó hợp lí. Mỗi ngày, mỗi tuần phải theo dõi kế hoạch đó. Khi thấy có điều chưa hợp lí, bạn lập tức thay đổi cho phù hợp. “Lội ngược dòng” rất khó, nhưng hầu như nó sẽ cho kết quả cao. Tớ bảo đảm đấy!

* Bạn Nguyễn Phan Minh (cựu học sinh lớp 12 Lí – Trường Phổ thông Năng khiếu, ĐHQG TP.HCM). Minh vừa là chủ nhân của chiếc HCB môn Vật lí quốc tế tại Mêxicô vào giữa tháng 7 này.

- Dù đã luôn cảnh giác với “triệu chứng” sức ì tâm lí sau những kì nghỉ, mình vẫn thấy mệt khi nghĩ đến năm học mới. Thế là mình chọn cách học từ từ. Ban đầu, mình chọn cấp độ thấp nhất: học và chơi. Mình đăng nhập lại các diễn đàn: Toán, Lí… đã tham gia trước đó và chỉ vào các box đố vui cho nhẹ đầu. Thực sự những bài toán đố của bạn bè vốn không làm mình căng thẳng, thậm chí nó còn làm mình thấy vui vẻ, hứng thú trở lại. Sau đó, mình lấn lướt bản thân bằng cách xem bài vở, đọc sách báo, lướt net, tìm hiểu thêm các kiến thức khác… Chừng 3 – 4 ngày sau, mình đã quay trở lại khí thế học tập.

Nguon: muctim.com.vn

Những thói quen xấu trong giờ học

Ta thường không nghĩ chính những thói quen này đã khiến việc tiếp thu bài của ta hạn chế. Chịu khó khắc phục, bạn sẽ thấy có sự tiến bộ đáng kể.

Nghe - nhìn - chép

Teen nhà mình thường sợ không kịp ghi bài vì thời gian có giới hạn nên luôn viết hý hoáy, thỉnh thoảng lại nhìn lên nghe thầy cô giảng rồi sau đó lại viết miệt mài. Thầy cô thường nhắc nhở bạn “buông bút” cũng có lý do. Bởi vì trong đầu chúng ta chẳng bao giờ nghĩ được hai việc cùng một lúc. Nếu tập trung việc này, bạn sẽ bị lỡ việc kia. Vì vậy, đừng bao giờ tận dụng thời gian theo cách đó bạn nhé. Thà viết không kịp, sau đó mượn tập bạn bè còn hơn chẳng hiểu tí ti gì về bài giảng vừa rồi.

Xem giờ

Việc mệt mỏi khi tiết học chưa kết thúc là điều khó tránh khỏi. Càng chú ý đến đồng hồ thì dường như thời gian trôi đi chậm hơn. Nếu thấy không thể tiếp thu bài vở nữa, bạn có thể tự cho phép mình thả lỏng trong vài phút bằng cách hít thở sâu và bỏ qua bài toán hóc búa chưa có lời giải. Đừng loay hoay hỏi giờ để rồi bị thầy cô nghĩ rằng mình buôn chuyện hoặc lo ra.

Làm trò

Thỉnh thoảng, thầy cô muốn teen đỡ căng thẳng nên hay nói những câu vui vẻ. Một số teen thấy thế thường hùa theo và kéo dài mãi một câu chuyện tầm phào. Giỡn có chừng mực sẽ khiến đầu óc chúng ta thoải mái, bạn bè vui vẻ. Nếu cứ để một câu chuyện không đâu chẳng có hồi kết thì coi chừng, bạn bị “mất hình tượng”, và nội dung bài học thì trôi đi phương nào…

Tay phải viết bài, tay trái nhắn tin

Ta thường để điện thoại trong hộc bàn, khi ba tiếng “rè rè” phát ra thì bắt đầu dí mắt vào “dế”, và lời thầy cô “trôi về nơi xa lắm”. Tốt hơn hết nên khóa điện thoại và trả lời tin nhắn vào giờ giải lao.

Quá chú ý vào một chi tiết

Đôi khi, vì “nhập tâm” quá mức vào bài giảng mà bạn cứ bám vào dòng liên tưởng ấy mãi không thôi. Chẳng hạn như khi học tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”, bạn cứ mường tượng cảnh Mị chạy trốn, trong khi cô đang tổng kết bài và nêu đặc sắc nghệ thuật. Quên nó đi, nếu bạn không muốn cô gọi lên bảng và tưởng rằng bạn đang mơ về “ai đó”.

Ghi chú những điều dư thừa

Vì lơ là trong giây lát mà bạn lỡ ghi lại công thức đã có trong sách giáo khoa hoặc chú thích chằng chịt những gì mình đã biết rồi. Để ý hơn nữa trong giờ học nha bạn.

Vì môn này, bỏ môn khác

Nếu để quên cuốn bài tập Toán mà bạn quýnh quáng đến mức chẳng thèm quan tâm cô đang giảng văn thì thật tội nghiệp cho cả hai môn. Bình tĩnh là thượng sách. Thà bị lỡ kiến thức một môn còn hơn “liên lụy” đến môn khác.

o0o

Học tập là một chặng đường dài mà mỗi chúng ta đều cần phải khổ luyện. Có đôi khi chúng ta không hề biết rằng mình đang đi sai đường. Chịu khó quan sát và nhìn lại mình, chú ý đến những người xung quanh, bạn sẽ có thêm kinh nghiệm đáng kể


Source: MucTim.com.vn

Làm thủ khoa cũng phải có chiêu

Hai năm liền đạt giải nhất môn Anh Văn TP.HCM, thủ khoa THPT TP.HCM 2009 với số điểm 58, Nguyễn Lê Đăng Khoa, 12 Anh, trường Phổ Thông Năng Khiếu (Q.5) lúc nào cũng khiến người khác ngạc nhiên.

Bạn í học hành rất tài tử, lại dành nhiều thời gian cho hoạt động xã hội nhưng thành tích học tập rất đáng nể. Anh chàng “luyện võ công” gì mà siêu vậy ta?

Từ các “chiêu thức”…


“Gia sư” Đăng Khoa và học trò.

“Chiêu” thứ 1: Bản đồ tư duy “made by…tui”

Với các môn xã hội như Văn – Sử – Địa…, Khoa ghi bài bằng cách vẽ bản đồ. Khoa kể: “Vẽ bản đồ là một cách tóm tắt những gì thầy cô giảng một cách hệ thống. Bản đồ của mình toàn những kí hiệu chỉ có mình mới đọc được. Về nhà, mình chỉ việc xem lại phần bản đồ đó rồi đọc thêm sách giáo khoa, đắp thêm kiến thức từ sách vào sườn bài có sẵn thì sẽ hiểu bài nhanh, và mau thuộc lắm!”

“Chiêu” thứ 2: Tưởng tượng và… tưởng tượng

Học Văn, Khoa thường gấp sách lại và nằm…tưởng tượng các tình huống trong tác phẩm rồi mới mở sách ra học bài. Các chi tiết trong tác phẩm luôn được Khoa liên hệ với thực tế và thử phân tích vì sao nhân vật lại có cách hành xử như vậy?…Lật ngược lật xuôi một vấn đề là cách giúp Khoa hiểu sâu hơn kiến thức được học.

“Chiêu” thứ 3: Học và hỏi

Khoa có một quyển sổ tay ghi lại tất tần tật điều mình thắc mắc và tìm cách giải đáp nó. Nhờ ham tìm hiểu mà Khoa vẫn có thể trả lời những câu hỏi mở của các bài thi Địa lí, Sử một cách ngon ơ. Chẳng hạn: Tại sao miền Trung năm nào cũng bị lũ lụt? Một công trình thuỷ điện khi xây dựng sẽ gây ra ảnh hưởng gì đến môi trường sống, kinh tế?…Khoa nghĩ, sách giáo khoa cung cấp kiến thức nền nhưng vẫn thiếu những chi tiết từ thực tế cuộc sống nên bạn phải tự mình tìm hiểu, tự bổ sung.

…Đến việc bước ra “Võ Lâm”

Với 3 “chiêu thức” trên, Đăng Khoa học bài rất nhanh nên có “quá trời” thời gian trống. Thế là anh chàng kiếm chuyện đi làm thêm xem như là bước ra…Võ Lâm để tung hoành ngang dọc. Anh chàng từng làm nhân viên photocopy cho một trường Anh ngữ, làm gia sư của các em mái ấm khi là thành viên SEAL Net (tổ chức tập huấn kĩ năng công tác xã hội cho các bạn trẻ). Khoa “bật mí”: “Hầu như chẳng đứa bạn nào thấy mặt mũi mình ở kí túc xá vì mình đi suốt. Nhờ đi nhiều, tham gia các hoạt động nhiều, ba mẹ tin tưởng và còn khen là mình trưởng thành nhanh chóng hơn đấy!”

Những ngày cuối tháng 6, Đăng Khoa đang chuẩn bị thi đại học với tâm trạng rất thoải mái, bởi bạn đang sở hữu quá chừng chiêu thức học hành thông minh và một “bể” kiến thức không có trong sách vở. Mình tin là bạn í sẽ thành công!