Văn hóa hỏi – đáp trong giáo dục

Nếu so sánh cách dạy và học ở nước ta với nước ngoài tất nhiên có nhiều điều khác nhau. Riêng đối với tôi, đã từng học trong nước rồi sang Úc học một thời gian ngắn, nhưng cũng đủ cảm nhận sự khác biệt rất đáng quan tâm, đó là văn hóa hỏi – đáp.

Đã từng mài đũng quần trên băng ghế học sinh mười một năm, trải qua nhiều trường và lớp học khác nhau, tôi có thể xếp mình vào một tốp học sinh dán mác “an toàn”. Tôi không giỏi đến mức không cần học bài vẫn có thể làm tốt bài thi, nhưng tôi luôn nằm trong tốp 10 – 15 của lớp và hiếm khi nào để thầy cô phải đặc biệt quan tâm.

Năm lớp 11, sau vài năm suy nghĩ và hai cơ hội được viếng thăm hai nơi để lựa chọn là Úc và Mỹ, tôi khăn gói lên đường sang Úc du học. Sau một năm dự bị đại học, tôi vẫn luôn nằm trong tốp an toàn và dư điểm vào đại học Monash của Úc.

Dù quyết định về nước để gần gia đình, những điều tôi đúc kết được chỉ sau một năm là quá lớn. Nó là cả một sự khác biệt không chỉ vì cách học, cách tư duy mà cả về cái văn hóa hỏi đáp trong giáo dục.

Giáo dục, theo ý kiến của riêng tôi, là sự hướng dẫn, vun đắp cho một con người để giúp người ấy phát triển không chỉ trong hiện tại mà còn ở tương lai. Ở đây tôi sẽ không nói đến cái gọi là Tây và ta, mà tôi sẽ nói đến cách giáo dục mà tôi cho là cách duy nhất để con người ta có thể thật sự hoàn thiện bản thân mà không bị cái tư tưởng “bẩm sinh” làm nhụt chí.

Học là phải hỏi

Mười một năm trên ghế nhà trường ở Việt Nam, tôi đã trải qua từ trường giỏi đến trường làng, từ lớp quậy đến lớp chuyên. Tôi vẫn hay để ý thầy cô khi dạy thường rất hay hỏi học sinh đã hiểu chưa ở cuối mỗi bài giảng, nhưng câu hỏi ấy thường ít nhận được phản hồi.

Nếu có câu hỏi, thường là trong các môn khoa học như Toán Lý Hóa, thì câu trả lời sẽ là một đoạn trích lại trong bài giảng vừa xong. Tôi thường phải cố gắng nhớ câu trả lời (hay đoạn lặp lại) đó và tìm cách riêng để giải mã nó.

Trong các tiết xã hội, đặc biệt là môn Văn, thì những thắc mắc của học sinh lại càng thưa thớt hơn.

Khi tôi sang Úc, sau vài tuần làm quen, tôi đã quen luôn với cái văn hóa hỏi trong lớp học. Thầy cô thường dành ra ít nhất là nửa tiết cho những câu hỏi. Sau mỗi một công thức mới, một dạng Toán mới sẽ là một vài phút dành riêng để hỏi.

Cô giáo Toán của tôi sẽ lặp đi lặp lại ít nhất là năm lần câu “các em có câu hỏi nào không?”. Nếu lớp vẫn tiếp tục im lặng, cô sẽ nghiêm mặt và nhấn mạnh “nếu các em không hỏi bây giờ thì sẽ không còn thời gian vì bài kiểm tra sắp tới rồi”. Thường thì lúc đó, dù cho bạn có ngại đến cách mấy, bạn cũng sẽ mạnh dạn hỏi vì lo không hiểu bài sẽ không làm bài được.

Sự nghiêm túc và nhiệt tình của cô trong câu hỏi và trả lời thường ngày cũng giúp chúng tôi hiểu ra sự quan trọng và cấp bách của việc đưa ra thắc mắc ngay khi có thể.

Hỏi để không còn khoảng cách

Thay vì nghĩ “nếu không có câu hỏi thì nghĩa là chúng đã hiểu hết và bài giảng của mình đã ổn”, ở đây, người dạy không chờ học trò hỏi. Họ sẽ thúc ép học trò hỏi, vì chắc chắn 80% những người ngồi ở đó đều có những thắc mắc rất riêng. Dần dần, hỏi sẽ trở thành một thói quen. Và những câu hỏi được giải đáp một cách tận tình sẽ giúp bất kì học trò nào dành được điểm tốt trong kì thi.

Cô tôi từng nói, Toán không khó, nếu như em làm những bài tập cô đưa ra và hỏi ngay khi em có khó khăn thì cô chắc chắn em sẽ đạt trên 90% trong kì kiểm tra.

Có thể so sánh việc học Toán như việc hoàn thiện một cỗ máy mới vậy. Bất kì cỗ máy nào khi làm ra đều phải trải qua quá trình chỉnh sửa và nâng cấp. Chỉ cần cỗ máy đó được thử đi thử lại nhiều lần (làm bài tập), được phát hiện chỗ không ổn (thắc mắc trong quá trình làm) và được xử lí ngay (giải thích của giáo viên) thì chắc chắn nó sẽ vận hành tốt như bất kì cỗ máy anh em nào.

Sự nhiệt tình của cô làm tôi nhớ tới một câu chuyện những năm trung học ở Việt Nam, lúc đó tôi ở một lớp chọn. Cô giáo Văn của tôi vừa giảng xong một đoạn trích, và như thường lệ cô hỏi chúng tôi đã hiểu chưa. Cả lớp im lặng (như thường lệ) cho tới khi một cậu bạn điểm Văn khá kém trong lớp trả lời rành mạch là “dạ chưa”.

Tôi nhớ cô đã chau mày, tỏ vẻ khó chịu. Sau đó cô có đến tận bàn ngồi giảng lại cho cậu bạn tôi, nhưng khi quay lên bàn giáo viên, cô nói to là sẽ trừ điểm thi đua của bạn ấy. Cô không nói lí do trừ điểm, nhưng mọi người ngầm hiểu là vì cái “tội” không hiểu bài của cậu bạn học không giỏi kia. Từ đó về sau lớp tôi dường như không bao giờ dám nói là mình không hiểu khi cô giảng bài xong nữa.

Không có người dở, chỉ có người không chịu học hỏi

Có câu “muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học”, nhưng xem ra phần “hỏi” đã bị đánh đồng là thiếu hiểu biết, lười tư duy. Nói trắng ra là cái sự hỏi dường như đã bị xem là cái dở, cái lỗi của người hỏi vì không hiểu được lời người bị hỏi. Lối suy nghĩ này rất có hại khi học sinh bước vào đời sống, lúc mà câu hỏi sẽ thực sự phân biệt được người làm việc hiệu quả và kẻ dậm chân tại chỗ.

Cái lớn nhất tôi học được ở Úc chính là cách suy nghĩ “không có người dở, chỉ có người không chịu học hỏi”. Nếu chúng ta áp dụng được cách học mở và mang chiều hướng xây dựng hai chiều (cả học sinh và giáo viên đều có trách nhiệm ngang nhau) thì chắc chắn sẽ xóa bỏ được tư tưởng phân biệt học sinh giỏi và yếu kém.

Giáo viên nên xem việc dạy là công cuộc định hướng, giúp đỡ học sinh phải hiểu cho bằng được cách làm một bài Toán, có cách hiểu của riêng mình cho một câu thơ chứ không phải là cuộc chạy đua xem bài giảng chung của ai là hay nhất.

Những câu hỏi như “các em đã hiểu chưa” cũng nên được đặt ra và trả lời một cách chân thành nhất, nhiệt huyết nhất chứ không phải chỉ hỏi cho có. Đừng chờ các em hỏi, hãy tìm cách để các em hiểu là tiết học này sẽ không thành công nếu không có câu hỏi của các em.

Chỉ kiểm tra cái đã học

Thêm nữa, bài kiểm tra cần phản ánh đúng những gì học sinh được học trong lớp để đảm bảo không ai phải học thêm để có thể làm bài. Đừng làm mất niềm tin của các em trong việc học khi công sức học tập bao lâu vẫn không đủ để giải một bài Toán quá khó và chưa từng được nhấn mạnh trong lớp.

Trong suốt 1 năm học bên Úc, tôi chưa từng gặp bài kiểm tra nào có những câu hỏi ngoài chương trình dạy. Thầy cô cũng rất thoải mái và sẵn sàng lưu ý kiểu bài nào sẽ có trong kì thi. Nếu ai cũng hiểu bài và làm được bài, thì sẽ không còn sự phân chia trong giáo dục nữa.

Xét cho cùng, học và kiểm tra không phải để phân loại học sinh, mà để học sinh có cơ hội đánh giá cả một quá trình học tập và tìm ra điểm mình chưa tốt để tiếp tục rèn luyện. Đừng chạy đua thành tích, hãy chạy đua vì tương lai của Việt Nam.

Minh Thư

LTS Dân trí - Có lẽ không phải vô tình mà chữ Học thường đi liền với chữ Hỏi thành từ kép Học Hỏi. Nếu chỉ biết thừa nhận những điều thầy giáo giảng giải hoặc những kiến thức có sẵn trong sách vở mà không biết lật ngược vấn đề, biết thắc mắc thì kiến thức không thể sâu và càng không thể đạt được kết quả như người xưa đã nói là “Học một biết mười”!

Chính vì lẽ đó, người Thầy giỏi chính là người Thầy biết khơi gợi và khuyến khích học sinh hỏi, thậm chí không bao giờ trù dập mà còn nâng đỡ những học sinh hay “bắt bẻ” mình! Đấy chính là nghệ thuật sư phạm cũng là đạo đức sư phạm nữa.

Về phía học trò, phải “vừa tin vừa không tin” những điều thầy giảng giải để mạnh dạn nêu lên những điều thắc mắc và nghe thầy giải đáp. Từ đó hiểu sâu kiến thức, có thể vận dụng sáng tạo những điều được học.

Nếu biết coi trọng và thực hiện tốt “văn hóa hỏi – đáp” trong giờ học chính là cách đổi mới phương pháp dạy và học đem lại hiệu quả rõ rệt.

Theo dantri.com.vn

Sau Tết, các trường ĐH công bố chỉ tiêu tuyển sinh

– Sau kỳ nghỉ Tết, các trường ĐH bắt đầu tiến hành công việc quen thuộc trước kỳ tuyển sinh là công bố dự kiến chỉ tiêu tuyển sinh. Thông tin từ các trường, năm nay vẫn duy trì tuyển sinh theo “ba chung” và không có thay đổi gì lớn so với kỳ thi năm ngoái.

– Sau kỳ nghỉ Tết, các trường ĐH bắt đầu tiến hành công việc quen thuộc trước kỳ tuyển sinh là công bố dự kiến chỉ tiêu tuyển sinh. Thông tin từ các trường, năm nay vẫn duy trì tuyển sinh theo “ba chung” và không có thay đổi gì lớn so với kỳ thi năm ngoái.

Dự kiến năm 2011, Trường ĐH Kinh tế Quốc dân sẽ tuyển 4.000 chỉ tiêu hệ ĐH. Chỉ tiêu trên bao gồm cả chỉ tiêu đào tạo theo địa chỉ của các tỉnh và từ các trường dự bị chuyển về.

Năm nay, trường ĐH Kinh tế Quốc dân sẽ xét tuyển theo điểm sàn vào trường và theo từng khối thi. Sau đó mới xét tiếp vào ngành và chuyên ngành đối với các chuyên ngành không thuộc diện xét tuyển theo chuyên ngành.

Nếu thí sinh đủ điểm vào chuyên ngành đã đăng ký ban đầu thì không phải đăng ký xếp chuyên ngành sau khi nhập trường. Nếu thí sinh đủ điểm sàn vào trường theo từng khối thi nhưng không đủ điểm tuyển vào ngành/chuyên ngành đã đăng ký ban đầu thì được đăng ký vào chuyên ngành còn chỉ tiêu, cùng khối thi, khi Trường tổ chức xếp chuyên ngành (sau khi nhập trường).

Trường ĐH Quốc gia TP.HCM công bố tổng chỉ tiêu tuyển sinh dự kiến trong năm 2011 của trường khoảng 13.000 chỉ tiêu, trong đó hệ đại học hơn 12.000 và cao đẳng là 850 chỉ tiêu.

Cụ thể, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (thuộc ĐH Quốc gia TP.HCM dự kiến điều chỉnh chỉ tiêu của từng ngành trong tổng số chỉ tiêu của trường.

Đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM (ĐH Quốc gia TP.HCM) dự kiến tổng chỉ tiêu năm 2011 của trường là 3.450, trong đó đại học có 2.750 chỉ tiêu, cao đẳng 700 chỉ tiêu.

Đại học Bách khoa TP.HCM (ĐH Quốc gia TP.HCM) cho biết, kỳ thi tuyển sinh năm 2011 trường dự kiến tuyển gần 4.000 chỉ tiêu và không mở thêm ngành mới.

Trường ĐH Kinh tế – Luật (ĐH Quốc gia TP.HCM) dự kiến tuyển 1.660 chỉ tiêu, tăng 110 chỉ tiêu so với năm 2010.

Trường ĐH Quốc tế (ĐH Quốc gia TP.HCM) tăng chỉ tiêu các ngành thuộc khối kinh tế như: Quản trị kinh doanh và Tài chính ngân hàng và giảm chỉ tiêu đồng loạt ở các ngành còn lại.

Anh Thi

Theo vnmedia.vn

Bộ GD-ĐT yêu cầu chấn chỉnh dạy thêm, học thêm

Bộ GD-ĐT vừa chỉ đạo các Sở GD-ĐT tiếp tục đổi mới phương pháp giảng dạy và chấn chỉnh tình trạng dạy thêm, học thêm. Bên cạnh đó ngăn chặn tình trạng bạo lực học đường, tác hại xấu của trò chơi điện tử…

Bộ GD-ĐT cho biết, hội nghị giao ban lần thứ nhất năm học 2010-2011 khối các Sở GD-ĐT cho thấy, tuy các sở có nhiều cố gắng nỗ lực thực hiện nhiệm vụ năm học nhưng vẫn còn nhiều mặt hạn chế như tình trạng dạy thêm, học thêm trái quy định ở một vài nơi vẫn chưa được khắc phục; vẫn còn hiệu trưởng một số nơi chưa quan tâm đến công tác này, chưa thường xuyên kiểm tra, xử lý đối với những giáo viên có sai phạm.

Một số trường học, một số ban đại diện cha mẹ học sinh các trường vẫn tổ chức thu các khoản đầu năm học trái quy định, tổ chức huy động sự đóng góp của phụ huynh học sinh chưa được sự đồng thuận của cha mẹ học sinh và gây sự bất bình trong dư luận xã hội.

Bên cạnh đó, tình hình học sinh bỏ học tuy có giảm so với năm trước, song ở một số tỉnh vẫn còn ở mức cao, nhất là cấp THCS và THPT. Tình trạng học sinh đánh nhau, bạo lực trong học đường vẫn còn xảy ra ở một số tỉnh, thành phố.

Để giải quyết những mặt hạn chế này, Bộ GD-ĐT vừa chỉ đạo các Sở chú trọng việc đổi mới phương pháp giảng dạy và nâng cao kỷ cương – tình thương – trách nhiệm của thầy giáo, cô giáo; Quan tâm đến các em học sinh nghèo, học sinh học yếu.

Phối hợp tốt với chính quyền và các đoàn thể ở địa phương để tăng cường huy động học sinh đến trường, hạn chế tình trạng học sinh bỏ học. Bên cạnh đó, các Sở GD- ĐT cần chú ý thực hiện nghiêm túc các chỉ đạo của Bộ GDĐT về ngăn chặn tình trạng bạo lực học đường, ngăn chặn các tác hại xấu của trò chơi điện tử; giữ an toàn cho học sinh trên đường đi học.

Tăng cường các biện pháp quản lý dạy thêm, học thêm. Quan tâm nâng cao hơn nữa chất lượng đội ngũ, quan tâm giải quyết đầy đủ các chế độ chính sách cho giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục, đặc biệt quan tâm đến đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý Giáo dục đang công tác tại vùng sâu, vùng xa, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn.

Ngoài ra, cần tập trung nguồn lực để triển khai các đề án phát triển giáo dục đã được Chính phủ phê duyệt, trong đó đặc biệt chú ý đến việc phổ cập mẫu giáo cho trẻ 5 tuổi và Đề án Phát triển hệ thống trường THPT chuyên giai đoạn 2010 – 2020. Đồng thời phải quan tâm hơn nữa đến phát triển giáo dục ở các vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào còn nhiều khó khăn; triển khai tốt việc kiên cố hóa trường lớp học và nhà công vụ cho giáo viên để học sinh có điều kiện tốt nhất để học tập, các thầy cô giáo có chỗ ở ổn định, yên tâm công tác.

Teen du học “ăn chơi” quá đà trong kỳ nghỉ Đông

Không chỉ xem kì nghỉ Đông là thời gian nghỉ ngơi sau những tháng học tập căng thẳng hay để đoàn tụ với gia đình, một số teen du học còn cho đây là thời gian để “bay” và để “phóng”!

Phóng túng từ khi chưa về nước

Có thể khẳng định, đi du học không phải ai cũng có những ngày tháng sung sướng, đầy đủ và được “cung phụng”. Thế nên với nhiều teen du học, kì nghỉ Đông chính là thời điểm để ăn chơi thỏa thích.

Thứ nhất vì khi trở về nhà, sẽ được… tiếp thêm “năng lượng”. Do đó, không còn phải lo lắng những chuyện cơm, áo, gạo tiền. Tiếp sau, là thời điểm này, việc học hành cũng tạm hoàn tất, thế nên nhiều bạn cứ thế phóng lao vào những cuộc vui chơi sa đà từ khi chưa trở về nước.

Minh Phong (sn1992) là một trong những quý sờ tộc đi du học tự “thỏa mãn” những ngày tháng xa nhà bằng việc đốt tiền của bố mẹ. Trước ngày về, dù học hành, thi cử chẳng đến đâu, nợ đến mấy môn nhưng Phong vẫn ngang nhiên bỏ thi lại, để về… chơi cho sướng.

Anh chàng là du học sinh Mỹ, nhà giàu, nên đợi đến sát ngày mới mua vé. Ngồi máy bay cũng chẳng chịu ngồi hãng thường phải ngồi ở Bussiness Class, giá vé đắt đỏ hơn rất nhiều. Trước khi về là thời gian “thỏa thê” khi cậu chủ nhỏ xin bố mẹ tiền để “mua quà về cho nhà” nhưng thực chất toàn để mua bán, sắm sanh cho bản thân và cả khoản “quà cáp” lấy le với mấy bạn nữ anh chàng đang tia ngó.

Tính riêng khoản tiền sắm của Phong và tiền vé máy bay cho anh chàng về thì tháng đó gia đình Phong cũng đốt khoảng gần 200 triệu (10.000 USD). Ấy thế mà khi về đến nơi, cậu công tử vẫn “tay không” ngửa tay xin tiền bố mẹ lao vào những cuộc vui chơi, bar club. Hầu như tối nào, cũng thấy Phong lê lết trên sàn, say bí tỉ. Hôm nào cũng nôn ói đến mức ngủ lăn ngủ lóc trong nhà vệ sinh các quán Bar rồi chờ người kéo lôi kéo lết đi về.

Không khác Phong là bao, nhiều tiểu thư khi đi du học và trở về cũng ngốn của bố mẹ không ít tiền của. Nói cho cùng thì chỉ để người khác thấy sự giàu có, sang trọng của mình. Không ít cô cậu, còn đầu tư đi du lịch vài quốc gia để tiện shopping.


Đến đủ trò quậy tại quê hương

Trước khi về phóng tay mua bán, ăn nhậu chia tay bạn bè đã đành, về đến nơi, các quý sờ tộc còn tiêu tốn nhiều hơn thế. Đầu tiên, phải kể đến sự phóng tay của các công tử nhà giàu trong việc đầu tư cho các em “hot girl” hay việc nuôi sống và làm giàu cho các nhà hàng, quán bar, hàng hiệu nổi tiếng. Cả việc làm giàu cho những tệ nạn bán thuốc lắc, chơi “đá”, hay trở thành khách hàng thân thiết của các hãng bia rượu thật giả ngổn ngang.

Anna Trương (du học sinh Pháp) là một trong những cô nàng tiểu thư có kiểu chơi ngông có tiếng trên đất Pháp, và nó không mấy khác khi Anna trở về Việt Nam. Khuôn mặt “nhìn được”, dáng người dong dỏng cao. Anna Trương lại biết cách PR bản thân mình bằng những album show tủ hàng hiệu ngập lụt trong căn biệt thự nhà cô nàng.

thaudem1611102

Ngày ngày, thay vì trở về đoàn tụ với gia đình, Anna đóng đô ở các quán Bar, những quán cà phê nổi tiếng có “trai đẹp” hay giới nghệ sĩ giàu có đến để “xem và tia”. Anna hầu như chẳng bao giờ có mặt ở bất kì bữa cơm gia đình nào.

Chỉ có những bữa tiệc tùng, khoe mẽ của giới đại gia mới có sự xuất hiện của cô bạn. Ngoài những thú vui đó, không khác gì các chàng “công tử hàng ngoại”, cô nàng cũng lê lết trên sàn từ ngày này qua tháng khác. Chuyện “trong trắng” từ lâu đã là một khái niệm khá xa vời với cô nàng hay nhóm bạn “hạng sang” của Anna.


Bao giờ cuộc chơi mới kết thúc?

Lăn lội trong những cuộc ăn chơi, hầu như những teen quý sờ tộc chỉ tìm được cho mình được những người “bạn xã giao”. Cố gắng chen chân trong những cuộc vui, nhưng khi họ nhìn lại, vẫn chẳng ai sánh bước bên mình, chẳng ai để tin tưởng, yêu thương lâu dài.

Bên cạnh đó, chuyện học hành cũng chẳng đến đâu, nếu suốt ngày sa đà vào những cuộc vui không bờ bến như thế. Nhiều cô nàng, anh chàng quý tộc sau những đợt ăn chơi, còn vướng vào chuyện bệnh tật, mạng “nợ” vào người, rồi chuyện làm ảnh hưởng đến gia đình là những việc hiển nhiên không tài nào tránh khỏi.

Đành rằng kì nghỉ Đông là dịp “xả stress” sau thời gian học tập căng thẳng, nhưng thực tế, có rất nhiều kiểu giải trí lành mạnh, vừa đỡ hao tốn cho gia đình, vừa giúp ích cho bạn bè, bản thân.

Thêm nữa là một số bạn cứ nhầm tưởng việc ăn chơi sẽ giúp mình bớt cô đơn, hay tìm cho mình một nửa kia thật sự. Thế nhưng trong cái thế giới ăn chơi sáng đêm chiều tối ấy, cũng khó tìm được người thực sự tốt, hiểu hay yêu thương, trân trọng mình.

Theo PLXH

Học sinh lười phát biểu là do đâu?

Vừa qua, trên Diễn đàn Dân trí trao đổi chủ đề: “Vì sao học sinh ngày càng lười phát biểu”. Đây là hiện tượng có thật và rất đáng quan tâm vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả học tập của học sinh cũng như sự hào hứng giảng dạy của thầy giáo. Đã có nhiều ý kiến trao đổi về chủ đề này. Qua kinh nghiệm giảng dạy cũng như sự quan sát và suy nghĩ của bản thân, tôi xin đóng góp một ý kiến mong góp phần tìm ra những giải pháp khắc phục tình trạng lười phát biểu và phát huy tình chủ động học tập của học sinh.

1453668_3S

Những nguyên nhân đáng lưu ý

Thực hiện một cuộc khảo sát nho nhỏ ở 4 lớp học với hơn 100 học sinh tại ngôi trường mà tôi đang trực tiếp tham gia giảng dạy về hiện tượng học sinh ngày càng lười phát biểu. Sau đây là những nguyên nhân được nêu ra:

1. Do một số câu hỏi nhàm chán; sự nhàm chán này thường rơi vào hai khả năng: hoặc là do câu hỏi quá dễ hoặc là do câu hỏi quá khó nên chưa thu hút được tính tò mò, sáng tạo của học sinh; vì vậy mỗi khi gặp những tình huống như thế thường học sinh mang tâm lí, phản ứng khác nhau. Với câu hỏi dễ quá, thường các em có tâm lí “coi thường” không thèm trả lời, ngược lại câu hỏi quá khó các em sẽ chờ đợi hay ỷ lại cho học sinh khá, giỏi.

2. Do áp lực khối lượng kiến thức các môn học quá nhiều: Bên cạnh các môn học trước đây, hiện nay các em còn phải học thêm các môn học khác như: Quốc phòng, các môn học tự chọn, các phân môn lồng ghép, học thêm ở trường, ở nhà thầy cô, ở các lò luyện thi để đảm bảo kiến thức cho các kỳ thi và yêu cầu của thầy cô ngày càng cao, đặc biệt là thầy cô chủ nhiệm nên thời gian đầu tư việc học ở nhà có phần hạn chế, từ thực tế đó rất nhiều học sinh các em thường chỉ soạn bài đối phó, chỉ sử dụng sách hướng dẫn, sách giải bài tập ghi chép bài soạn mà không chú ý đến việc ghi nhớ theo kiểu học vẹt, không thể khắc sâu kiến thức; cá biệt có những học sinh còn mượn vở soạn của bạn về chép cho nhanh để đối phó với thầy cô bộ môn… Vì thế nên mới có chuyện đau lòng khi một thầy giáo trong chức trách của mình đã tiến hành kiểm tra bài cũ của một học sinh, mặc dù em này đã soạn bài khá đầy đủ từ bài học đầu tiên đến bài cuối cùng nhưng lại không thể nhớ nổi một vấn đề nào liên quan đến bài học. Đây thực sự là điều đáng báo động cho toàn ngành cần phải sớm vào cuộc để có những giải pháp tích cực, những biện pháp mạnh tay để góp phần chấn chỉnh nề nếp chất lượng dạy-học.

3. Một số thầy cô quá nghiêm khắc, chưa tạo ra được sự hưng phấn cho người học, thậm chí còn tạo ra tâm lí sợ hãi, căng thẳng mệt mỏi cho học sinh, thế nên không chỉ bản thân người dạy cảm thấy áp lực, ngược lại các em cũng cảm thấy áp lực từ sự “nghiêm khắc thái quá” và đây cũng là nguyên nhân khiến trò không hào hứng với việc phát biểu xây dựng bài. Một kinh nghiệm cho thấy, một giờ dạy thành công phải là giờ dạy nhận được nhiều ý kiến phát biểu của học sinh, nhất là trong giai đoạn mà toàn ngành đang thực hiện cuộc vân động “hai không”, “đoạn tuyệt với đọc chép” và chủ tương“lấy học sinh làm trung tâm”.

4. Một số học sinh chưa đủ tự tin về năng lực của bản thân nên ngại phát biểu, một số khác do lười biếng, không chuẩn bị bài trước khi đến lớp; một số học sinh khác mặc dù biết nhưng sợ trả lời sai thì ngại , xấu hổ với thầy cô, với bạn bè, nhất là bạn khác giới. Đây là vấn đề được rất nhiều đồng nghiệp đồng tình khi chúng tôi đem trao đổi. Thậm chí các em còn cho rằng, lên THPT bản thân các em lớn rồi nên phát biều nhiều sẽ ngượng.

5. Do các em càng học lên cao nên chỉ tập trung vào một số môn nhất định. Thực tế qua quá trình giảng dạy chúng tôi nhận thấy, học sinh ngày nay rất thực dụng, chỉ quan tâm và đầu tư vào các môn học khối, các môn thi tốt nghiệp , thi Đại học, cao đẳng, nên những bộ môn các em không theo khối và đặc biệt các môn không liên quan đến thi cử như Giáo dục công dân, công nghệ, kỷ thuật… thường các em không đầu tư, cá biệt có những học sinh không học bài cũ, thầy cô chấm điểm thấp cũng không hề “nao núng”, thậm chí cũng không cần phát biểu để “gỡ” điểm kém, vô hình trung thầy cô đã hết “thuốc” điều trị rồi.

6. Một số giờ dạy, một số thầy cô chưa thu hút được học sinh: Những hạn chế về năng lực, phương pháp, nghệ thuật giảng dạy và cả độ nhiệt tình, “thiếu lửa” ở thầy cô giáo cũng đã góp phần “tiếp tay” cho sự lười biếng, ỷ lại của các cô tú cậu tú; và thực tế việc chưa khích lệ được tính tự giác xây dựng bài của học sinh do năng lực của nhà giáo đã tạo ra khoảng cách ngày càng lớn giữa thầy và trò, và khoảng cách này sẽ không thể rút ngắn khi chính thầy cô không biết khắc phục sữa chữa, luôn yêu cầu ở trò quá cao

7. Sự im lặng của nhiều học sinh trong lớp học kéo dài đã dần trở thành căn “bệnh” lây lan cả lớp. Thực tế khi đem câu chuyện về hiện tượng học sinh lười phát biểu, em Nguyễn Thị H học sinh lớp 12A2 trường THPT Hà Huy Tập-Cẩm Xuyên-Hà Tĩnh thẳng thắn chia sẽ: “Cả lớp đều ít và lười phát biểu thì tại sao mình lại phải phát biểu nên nhiều khi biết câu trả lời cũng ngại giơ tay; thậm chí, giơ tay xây dựng, phát biểu nhiều còn bị một số bạn bè cho rằng mình chơi trội”

8. Do ấn tượng không tốt của một số thầy cô trong quan hệ thầy-trò ảnh hưởng đến sự hợp tác phát biểu. Thực tế, trong hàng triệu thầy cô giáo trực tiếp tham gia giảng dạy không phải thầy cô nào cũng chiếm được cảm tình của các em như nhau, một số thầy cô vì những lý do khác nhau nên ít chiếm được cảm tình của người học và đương nhiên, hậu quả là học sinh ít hợp tác, lười phát biểu, mặt khác, việc phân chia thời khóa biểu cũng phải chú ý vì các em cho rằng, việc sắp xếp thời khóa biểu trong một buổi học nên tránh sự gặp gỡ giao thoa của các môn tự nhiên hoặc các môn xã hội, vì như thế sẽ tạo ra sự mệt mỏi nhàm chán căng thẳng cho người học. Ví dụ một buổi học 5 tiết thì không nên sắp xếp Toán, Toán, Sinh Học, Thể dục, Hóa Học.v.v.. hoặc Văn, Văn, Giáo dục công dân, Kỷ, Vật Lý…

9. Do học sinh chưa hiểu hết tác dụng của việc phát biểu xây dựng bài: Trong thực tế, cuộc đời của mỗi con người không ai không gắn liền với một thời tuổi trẻ cắp sách đến trường, việc học sinh chăm lo xây dựng phát biểu bài (dù câu trả lời đúng hay sai) cũng đều có tác dụng to lớn trong việc ghi nhớ, khắc sâu kiến thức cho người học, việc các em tham gia xây dựng bài vừa góp phần giúp cho hoạt động dạy-học tích cực hơn, lớp học vì thế ngày càng sôi nổi hơn, và đương nhiên là thầy cô như được tiếp thêm sức mạnh để dạy hưng phấn hơn, có “lửa” hơn, mặt khác tạo điều kiện cho các em tính chủ động, sáng tạo; tư duy có điều kiện phát triển, từng bước tham gia rèn luyện kỷ năng sống, kỷ năng ứng xử, kỷ năng giao tiếp cho người học, góp phần đào tạo ra thế hệ người lao động có chất lượng, chủ động hơn trong cuộc sống sau này.

10. Do ảnh hưởng của các tác động cuộc sống: Một số học sinh bị ảnh hưởng bởi các loại phim ảnh xã hội, mạng internet, trò chơi điện tử, số ít khác do hoàn cảnh gia đình, cha mẹ thường cải cọ mất đoàn kết, cuộc sống gia đình các em không hạnh phúc, một số khác ít được cha mẹ quan tâm do phải lo toan cho cuộc sống cơm áo gạo tiền, số khác do tác động của tình cảm yêu đương nam nữ nên sao nhãng việc học, và vì vậy tất yếu các em sẽ lười học và hậu quả là lười phát biểu.

Hậu quả của việc lười phát biểu

Lười phát biểu xây dựng bài trong lứa tuổi học sinh, nhất là học sinh THPT đã và đang để lại những hậu quả bất lợi cho cả thầy và trò, cho chất lượng dạy và học, trong đó người chịu thiệt thòi nhiều nhất chính là các em; đã khá nhiều lần chúng tôi được các đồng nghiệp trao đổi, bàn tán về việc chán nản trước hiện tượng lớp học này, lớp học kia lười phát biểu, xây dựng bài. Nhiều lần thầy cô giáo ra câu hỏi, dù chỉ là những câu hỏi trong sách giáo khoa nhưng hỏi đi hỏi lại 2, 3, 4 lượt nhưng các em vẫn ngồi im thin thít như tượng gỗ, và chính thầy cô là người phải trả lời câu hỏi do mình đặt ra, những tình huống như vậy thường gây tâm lí ức chế cho thầy cô rất nhiều, thậm chí chán nản, không tha thiết với công việc của mình, thế là phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Đáng nói hơn nữa là trong một số giờ thao giảng nhân các ngày lễ lớn, thao giảng hay thi chọn giáo viên giỏi cấp trường, dù đã được thầy cô “phím” trước nhưng nhiều khi các em bất hợp tác, giờ dạy vì vậy không được đồng nghiệp đánh giá cao. Hiện trạng này nếu kéo dài ai dám đảm bảo chất lượng dạy học đạt yêu cầu như mong muốn nếu như không muốn nói là sẽ thụt lùi?

Bên cạnh đó, việc lười phát biểu của các em còn nảy sinh tâm lí thụ động, chờ đợi co cụm, ỷ lại nên học sinh khó nắm bắt và làm chủ kiến thức của bài học, lâu ngày sẽ tạo thành thói quen thiếu tự tin, hạn chế tính tư duy sáng tạo của người học, vì vậy trí nhớ giảm sút, học lực giảm, không phát huy được ưu điểm cũng như không khắc phục được nhược điểm của mình; đồng thời việc rèn luyện kỷ năng, khả năng giao tiếp, kỷ năng ứng xử của các em với cộng đồng sẽ gặp nhiều hạn chế. Điều đó sẽ làm cho giáo dục đào tạo ra một lớp người lạc hậu, kém năng động, kém sáng tạo, không dám khẳng định mình, co mình như con rùa rụt cổ, không dám mạnh dạn đứng lên phê phán , chống lại cái sai, cái ác, bảo vệ cái đúng cái thiện, thậm chí đồng tình, đồng lõa với các thói hư tậ xấu là điều khó tránh khỏi.

Hướng giải quyết

Đây là bài toán không quá khó, nhưng theo chúng tôi cũng không thật sự dễ dàng nếu muốn giải quyết tận gốc rễ vấn đề này, chúng ta cần nghiêm túc giải quyết từ cả hai phía người học và người dạy.

Phía người dạy, các thầy cô phải tích cực trau dồi chuyên môn nghiệp vụ, đầu tư cho chất lượng các bài giảng trước khi lên lớp, căn cứ vào từng tiết học, từng bài học cụ thể, giáo viên có thể vận dụng các phương pháp dạy học khác nhau, để thu hút sự tò mò, hiếu kỳ, kích thích sự hứng thú của người học. Hệ thống câu hỏi cũng phải hết sức chú ý không nên dễ quá hoặc khó quá, cũng không nên quá ngắn hoặc quá dài, câu hơi cũng nên theo kiểu gợi mở, gắn liền với đời sống thực tiễn. Mặt khác, trước mỗi giờ dạy, bằng khả năng nghiệp vụ của mình, giáo viên có thể tạo ra một bầu không khí gần gũi, t cởi mở giúp rút ngắn khoảng cách giữa thầy và trò như kể một câu chuyện vui có tính giáo dục, một tình huống pháp luật, một mẫu chuyện nho nhỏ về các nhà khoa học trong và ngoài nước, một vấn đề thời sự, chính trị, kinh tế mới mẻ của đất nước liên quan đến môn học nhằm giảm bớt căng thẳng cho các em, khuyến khích các em chăm học, chăm phát biểu, để “mối thầy cô thực sự là một tấm gương về tự học và sáng tạo”. Đồng thời, Bộ GD&ĐT, sở, ngành và các nhà trường THPT cũng cần xây dựng các tiêu chí đánh giá chất lượng và xếp loại hạnh kiểm học sinh sau mối tuần, mỗi tháng, mỗi học kỳ và mỗi một năm học; có biện pháp nghiêm khắc với những học sinh lười biếng, nhác nhớn ỷ lại, tránh hiện trạng học sinh “ngồi nhầm lớp”, không chạy theo căn bệnh “thành tích”.

Ở trường tôi, một số giáo viên chủ nhiệm cũng có cách làm khá hay (có thể không còn mới đói với một số trường) là giao cho mỗi tổ học sinh một cuốn sổ theo dõi các thành viên, trong đó mục xung phong xây dựng phát biểu về bài mới là một trong nhưng tiêu chí đánh giá ý thức học tập của thành viên tổ mình; cuối mỗi tuần, mỗi tháng, trong giờ sinh hoạt lớp bao giờ cũng dành một ít thời gian cho công tác đánh giá xếp loại hạnh kiểm học sinh; ngoài những tiêu chí như nề nếp, chuyên cần, trực nhật vệ sinh, trang phục, làm bài tập ở nhà, chuẩn bị bài mới v.v.. thì tham gia phát biểu xây dựng bài trở thành “phần cứng” để chấm điểm, đồng thời thầy cô cũng phải có hình thức khen thưởng , chấm điểm kịp thời đối với những học sinh có câu trả lời hay; đối với những học sinh trả lời chưa tốt, thầy cô cũng phải khéo léo trong việc nhắc nhở, tránh tình trạng làm ảnh hưởng đến lòng tự trọng tự ái của học sinh; nhà trường cũng cần tổ chức các câu lạc bộ, các chuyên đề, các buổi thảo luận, ngoại khóa để tăng cường khả năng tranh luận, khả năng giao tiếp, ứng xử của các em.

Nhà trường cũng nên quan tâm mua sắm thêm các thiết bị thí nghiệm thực hành, xây dựng thư viện đọc phục vụ cho nhu cầu học sinh học tập theo kiểu cộng đồng, và coi đây cũng là một tiêu chí thi đua của ngành, tránh tình trạng chỉ học lý thuyết chung chung làm cho việc học không gắn với hành, với khả năng ứng dụng vào đời sống thực tiên. Tránh hiện tượng nhàm chán trong các em.

Ban đại diên cha mẹ học sinh cũng phải dành thời gian quan tâm thăm lớp dự giờ, động viên thầy trò và nhà trường, quan tâm đến diến biến tâm sinh lý lứa tuổi của con em để từ đó tìm ra các giải pháp động viên kịp thời, tránh tình trạng hiện nay là Hội chỉ mới hoạt động một chiều là nhận kế hoạch từ nhà trường, chỉ hoạt động định kỳ một năm hai lần vào dịp đầu năm và cuối môi năm học, còn mọi diễn biến khác thì hầu như phó mặc cho nhà trường và giáo viên chủ nhiệm.

Phía người học, cũng cần được cung cấp thông tin về vai trò tác dụng to lớn của việc tham gia phát biểu xây dựng bài, cần tự giác thực hiện nghĩa vụ học tập của mình, trước khi muốn thầy cô giảng dạy nhiệt tình, hết mình cho bài giảng, bởi có một thực tế hiện nay là, yêu cầu của xã hội, của học sinh, phụ huynh ngày càng cao, đòi hỏi ngày càng lớn từ phía thầy cô, nhà trường, nhưng người học lại coi thường bộ môn, số ít khác chỉ quan tâm đến quyền mà quên mất nghĩa vụ của mình.

Gặp cô gái 9X xinh đẹp hát Hello Vietnam

Sinh năm 1991, Thùy Linh gợi nhớ đến hình ảnh “lãng đãng mùa đông Hà Nội” với gương mặt tròn, mái tóc dài bồng bềnh, không học thanh nhạc nhưng với cô cây guitar là sự sống, và âm nhạc là hơi thở.

Không có đàn thì… chết

Tôi “tóm” được Thùy Linh tại một cuộc thi hoa khôi khá nhạt nhẽo tại Hà Nội. Trong hàng loạt những cô gái lên trổ tài, khoe sắc hôm đó, tôi chỉ ấn tượng duy nhất với một Thùy Linh ngồi mơ màng bên cây đàn guitar, và khi cô hát Hello Vietnam, một cảm giác nhẹ bẫng bao trùm lấy khán phòng, rồi tất cả như nín thở để hướng về cô. Khi bài trình diễn của Linh kết thúc, một vài bạn trẻ thì thầm với nhau: “Chị ấy hát hay không thua gì Phạm Quỳnh Anh Bonjour Vietnam“.

Buổi chiều mùa đông, Linh ngồi bên khung cửa sổ của quán cà phê quen thuộc. Cô kể: “Em may mắn sinh ra trong một gia đình có bố mẹ yêu nghệ thuật. Lúc em lên lớp 7, bố đã đưa em đi học đàn guitar ở Cung văn hóa thiếu nhi thành phố. Nhà em ở xa, nhưng hàng tuần bố vẫn miệt mài chở em đi về”.

Linh cũng tự hào kể rằng, bố không để em học piano, organ… mà là guitar bởi vì ngày xưa bố đi bộ đội. Trong quân ngũ, mỗi buổi tối, bố Linh cùng đồng đội ngồi quây quần bên nhau nghe, chơi đàn guitar. Niềm yêu thích ngấm vào người ông cho đến khi sau này, lập gia đình, ông cũng mong muốn con gái cưng có thể chơi đàn guitar và có những khoảnh khắc lãng mạn như thế.

Lên cấp 3, cô bé Thùy Linh cùng với 3 bạn nữ khác lập nhóm nhạc có tên là Golem. Thời đó, Golem dù không to tát như các band khác trong làng âm nhạc Hà Nội, nhưng với giới học sinh, sinh viên thì 4 cô gái 9X đáng yêu, đàn giỏi, hát hay đã trở nên quen thuộc. Golem thường xuyên được mời đến biểu diễn tại các chương trình giải trí ở các trường TH, ĐH.

Đam mê âm nhạc là thế, nhưng trước ngưỡng cửa đại học, Thùy Linh băn khoăn không biết mình sẽ chọn con đường nào cho tương lai: “Lên lớp 11 em thì em bắt đầu thích mỹ thuật, thích vẽ, thích đồ họa… nhưng cho đến gần sát thời điểm nộp hồ sơ thì em cũng băn khoăn là mình nên thi mỹ thuật hay âm nhạc. Nếu học âm nhạc để kiếm tiền thì chông gai lắm, mà để chuyên môn và giỏi hẳn thì cũng không hẳn. Cho nên cuối cùng em quyết định chọn mỹ thuật để học”.

Đó cũng là thời gian mà Thùy Linh giã từ nhóm Golem. Bẵng đi một thời gian, thỉnh thoảng cô chỉ ôm đàn, ngồi hát ở một chương trình nho nhỏ nào đó, với những người yêu thích sự sâu lắng và cần tìm cõi bình yên giữa cuộc sống ồn ã xô bồ.

Rồi một thời gian sau, cô cùng với một số thành viên của ban nhạc rock Ngũ Cung lập một nhóm nhạc, thường xuyên chơi ở các quán cà phê Polygon (phố Núi Trúc), CLB Ngũ Cung (đường Láng).

“Nhưng đôi khi gặp lại các bạn trong nhóm Golem em cũng cảm thấy buồn lắm. Các bạn đã có một người hát mới, đã có sự trưởng thành hơn. Em cảm thấy tiếc nuối, như một điều gì đã xa không thể nào lấy lại được nữa”.

Với những chàng trai của Ngũ Cung, Linh là nữ nhi duy nhất nên cô rất được nhường nhịn, chiều chuộng. Mới đây, vì nhiều việc riêng nên nhóm tạm ngừng diễn ở các quán cà phê, nhưng ra Tết, nếu đến Polygon bạn sẽ bắt gặp cô gái có mái tóc bồng bềnh ngồi ôm guitar thả hồn mình vào những giai điệu mềm nhẹ như tơ.

Thủ khoa chăm “cóp nhặt”… từ người khác

Tốt nghiệp thủ khoa ngành học “có giá” của ĐH Ngoại thương TPHCM – khoa Quản trị Kinh doanh, Vũ Thanh Trúc không ngại ngần cho biết mình không thông minh mà chỉ chăm… “chắt lọc”

“Cóp nhặt” để tiến bộ

Con gái gốc Sài thành thế nhưng nhút nhát và kém tiếng Anh là hai điểm yếu mà Thanh Trúc “vấp phải”. Lúc học phổ thông, kết quả học tập luôn đứng đầu lớp và khối nhưng chưa bao giờ Trúc thật sự hài lòng về bản thân vì những hạn chế mà theo cô rất không đáng có ở người trẻ. Ngay cả khi nói chuyện với thầy cô, bạn bè mà cả người Trúc đều run, tim đập mạnh và tay chân như bị thừa thãi. Trong mọi việc, Trúc không dám thể hiện bản thân mà tìm cách “tránh mặt” để không bị chú ý.

Bù lại cho hạn chế đó, Thanh Trúc lại có đức tính chịu khó. Tự nhận mình không thông minh nhưng lợi thế của Trúc là biết chắt lọc, học hỏi những cái hay, cái giỏi từ những người xung quanh. Điều này được phát huy khi Trúc và đại học, cô bắt đầu có những thay đổi khi tích cực tham gia các buổi sinh hoạt nhóm để rèn luyện mình nói trước đám đông và mạnh dạn tranh luận hơn.

Môn học đáng sợ nhất là tiếng Anh của Trúc cũng được khắc phục thấy rõ. Ngoài mục tiêu mỗi ngày phải học được ít nhất 10 từ mới, ghi chép mọi lúc mọi nơi, Trúc còn nhờ các bạn “siêu” tiếng Anh hướng dẫn cách phát âm. Điểm môn Anh văn của Trúc cũng dần “leo thang” lên đầu lớp.

Ở đại học, Trúc thấy quan trọng nhất là tự học và kỹ năng làm việc nhóm. Theo cô, làm việc nhóm không như nhiều người nghĩ là có thể “ỷ” lại người khác mà đòi hỏi mỗi cá nhân phải có nền tảng kiến thức để cùng hỗ trợ nhau cho ra một thành quả tốt nhất. Sự tương tác trong làm việc nhóm cũng là cách rất tốt để mỗi người phát hiện kiến thức “hổng” của mình nên Trúc rất tận dùng cũng như đầu tư khi có điều kiện làm việc nhóm.

“Ngay trong việc thuyết trình nhóm mình cũng học được sự tự tin của người khác cũng như có dịp để nhìn nhận, chia sẻ ưu khuyến điểm cho nhau. Qua đó, mình rèn được thái độ tích cực khi tiếp thu những phê bình từ người khác”, Thanh Trúc chia sẻ.

Thích những bước đi chậm

Trái với nhiều bạn trẻ hiện nay chọn làm “tên lửa” trong cuộc sống và công việc, Thanh Trúc vẫn thích những bước đi chậm. Khi là sinh viên năm cuối, Trúc mới bắt đầu thử sức với thực tế bằng công việc ở phòng tài chính của Intel Products Vietnam. Được đánh giá là nhân viên gương mẫu nhưng bị chê nhút nhát nên Trúc nảy ra ý tưởng sẽ lăn xả vào một môi trường yêu cầu phải “chai lỳ” hơn.

Công việc đầu tiên không như mong muốn nhưng Trúc vui vẻ đón nhận vì cô đã có cơ hội để học tập, rèn luyện trong một môi trường chuyên nghiệp. Cô đúc kết, bất cứ công việc gì, ở đâu đều để lại cho mình giá trị nào đó, không có gì là vô nghĩa.

Để va chạm, Trúc chuyển qua làm marketing truyền thông tại một công ty tổ chức sự kiện. Mới đầu, cô gái đã bắt nhịp được với cái nhanh, sự cạnh tranh và yêu cầu rất cao của lĩnh vực này. Yêu thích công việc này nhưng mục tiêu lớn nhất của Trúc vẫn là học hỏi bởi cô biết, mình vẫn đang trên con đường trau dồi kiến thức từ công việc và đồng nghiệp.

Thanh Trúc dự định chỉ khi đã có kinh nghiệm cô sẽ tiếp tục học cao hơn về lĩnh vực tiếp thị truyền thông. Cô xác định rõ, có như vậy kiến thức mình học sau này mới thật sự “thấm” và phát huy hiệu quả cao nhất cho công việc.

Điều khó khăn nhất hiện tại với cô gái trẻ là thời gian. Trúc luôn tự nhắc mình ngoài công việc mình còn có gia đình, bạn bè, người thân… Với nữ thủ khoa này, sống chậm cũng là một cách để cân bằng mọi thứ trong cuộc sống.

Theo:dantri

Năm 2011: Tăng chỉ tiêu tuyển sinh ĐH, CĐ lên 548.000

Thông tin mới nhất từ Bộ GD-ĐT cho biết, chỉ tiêu tuyển sinh ĐH,CĐ chính quy năm 2011 tăng 6,5% so với năm 2010; tuyển mới TCCN năm 2011 tăng 10% so với năm 2010.

Theo số liệu của Bộ GD-ĐT, tổng chỉ tiêu tuyển mới ĐH, CĐ năm 2010 là 514.500 sinh viên. Như vậy, với mức tăng 6,5%, tổng chỉ tiêu tuyển mới ĐH, CĐ năm 2011 sẽ khoảng 548.000 sinh viên, tăng thêm gần 33.500 so với năm 2010.
Uu tiên dành chỉ tiêu tăng thêm cho các trường có bổ sung đội ngũ giảng viên
Theo lãnh đạo Bộ GD-ĐT, nguyên tắc xác định chỉ tiêu tuyển sinh: Các trường chủ động xác định chỉ tiêu tuyển sinh trên cơ sở thực hiện năm 2010, năng lực đội ngũ giảng viên, diện tích sàn xây dựng và báo cáo thực hiện 3 công khai. Bộ sẽ ưu tiên dành chỉ tiêu tăng thêm cho các trường có bổ sung đội ngũ giảng viên, tăng cường đầu tư cơ sở vật chất, mở rộng diện tích phòng học, phòng thí nghiệm, thực hành, thư viện.

Chỉ tiêu tăng thêm dành đào tạo nguồn nhân lực theo địa chỉ cho các khu công nghiệp, khu kinh tế trọng điểm, đào tạo bác sĩ, dược sĩ cho các địa phương, đào tạo giáo viên mầm non, giáo viên tiểu học và giáo viên những bộ môn còn thiếu cho các vùng khó khăn, vùng dân tộc, 3 vùng Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam bộ; đào tạo cán bộ nông lâm ngư, theo hợp đồng của địa phương và doanh nghiệp.

Lãnh đạo bộ cho biết, chỉ tiêu đào tạo theo địa chỉ nằm trong tổng chỉ tiêu chính quy của các trường. Các đại học lớn, giữ ổn định quy mô đào tạo đại học chính quy, tăng chỉ tiêu đào tạo sau đại học.

Chỉ tiêu vừa học vừa làm, liên thông, bằng hai được xác định theo tỷ lệ chung bằng 60% so với chỉ tiêu chính quy. Một số ngành nghề, một số trường tự chủ tài chính chỉ tiêu có thể được tăng hơn.
Chỉ tiêu tuyển sinh ĐH,CĐ chính quy năm 2011 tăng 6,5% so với năm 2010
Chỉ tiêu ĐH,CĐ chính quy năm 2011 của những trường trường trực thuộc Bộ: 150.000 chỉ tiêu, trong đó chỉ tiêu đại học là 132.000, chỉ tiêu cao đẳng 18.000.

Trong tổng 132.000 chỉ tiêu đại học chính quy, dự kiến dành 13.200 chỉ tiêu (10%) đào tạo theo địa chỉ và đào tạo đáp ứng nhu cầu xã hội.

Trung cấp chuyên nghiệp 19.000 chỉ tiêu, chủ yếu đào tạo sư phạm mẫu giáo, đào tạo trung cấp điều dưỡng, trung cấp dược, trung cấp luật và trung cấp nông lâm nghiệp.

Chỉ tiêu vừa làm vừa học, liên thông, bằng hai khoảng 100.000 chỉ tiêu.

Dự bị đại học, cao đẳng 4.150 chỉ tiêu (tăng 10% so với năm 2010) để phân bổ cho 5 trường dự bị trung ương và 3 khoa dự bị ở 3 trường ĐH Tây Bắc, ĐH Tây Nguyên và ĐH Cần Thơ.

Đào tạo phổ thông dân tộc nội trú 900 chỉ tiêu cho 3 trường phổ thông vùng cao Việt Bắc, Hữu Nghị T80 và Hữu Nghị T78.

Đào tạo học sinh phổ thông năng khiếu 1.100 chỉ tiêu cho 4 trường ĐH Sư phạm Hà Nội, ĐH VInh, ĐH Huế và ĐH Sư phạm TP.HCM.

Đối với đào tạo sau đại học, Bộ GD-ĐT đẩy mạnh đào tạo tiến sĩ, thạc sĩ để nâng cao trình độ đội ngũ giảng viên các trường đại học, cao đẳng, dự kiến tuyển mới đào tạo tiến sĩ 1.050 chỉ tiêu, đào tạo thạc sĩ 22.000 chỉ tiêu, tăng 20% so với năm 2010. Đào tạo chuyên khoa cấp 1, cấp 2, bác sĩ nội trú khoảng 1.250 chỉ tiêu tăng 10% so với năm 2010. Đào tạo từ xa tăng 10% là 74.000 chỉ tiêu so với năm 2010.
Năm 2010 không tuyển đủ chỉ tiêu

Được biết, tuyển sinh 2010, về đại học chính quy, Bộ giao cho các trường là 123.750 chỉ tiêu, đã tuyển được 118.035 chỉ tiêu đạt 95,8%. Hệ Cao đẳng Bộ giao 14.550 chỉ tiêu, tuyển được 16.035 chỉ tiêu đạt 110,2%. Như vậy, cả hệ đại học, cao đẳng chính quy thuộc các trường trực thuộc Bộ đã tuyển 134.605/138.300 chỉ tiêu, đạt tỷ lệ 97,3%. TCCN, Bộ giao cho các trường là 17.100 chỉ tiêu, theo báo cáo của các trường mới thực hiện được 7.041 chỉ tiêu. Hiện nay, các trường đang tiếp tục tuyển sinh.
Với kết quả tuyển sinh trên, quy mô hệ đại học chính quy ĐH,CĐ,TCCN của các trường trực thuộc Bộ hiện nay là: Đại học: 460.148 sinh viên. Trong đó, nhóm ngành kỹ thuật công nghệ chiếm tỷ lệ cao nhất là 32,78%; tiếp theo là nhóm ngành kinh tế chiếm 27,72%; sư phạm 17,68%; nông lâm như 8,67%; xã hội nhân văn 7,15%; khoa học tự nhiên 2,72%; nhóm ngành y 2,02% và nhóm ngành nghệ thuật, thể dục thể thao 1,26%.
Quy mô đào tạo TCCN trong các trường trực thuộc bộ, tính đến thời điểm này là 27,347 học sinh, trong đó nhóm ngành kinh tế 9.390 hs (34,34%); kỹ thuật công nghệ 8.471 hs (30,98%), sư phạm 7.313 hs (26,74%); y dược 1.443 hs (5,28%); nông lâm ngư 670 ( 2,45%).

Hồng Hạnh

Theo dantri.com.vn

Cần nhiều lực lượng góp sức ngăn chặn bạo lực học đường

Gia đình phải là nơi chịu trách nhiệm đầu tiên đối với tình trạng học sinh đánh nhau. Nếu gia đình không quan tâm đến con cái thì không cách nào giải quyết được tình trạng này…”.

Ông Hứa Ngọc Thuận, Phó chủ tịch UBND TPHCM nhấn mạnh tại hội nghị Công tác an ninh – Trật tự trường học nhằm đánh giá thực trạng và các biện pháp phòng ngừa tình trạng “Bạo lực học đường” trên địa bàn TP HCM diễn ra vào ngày 21/12.

Góp phần ngăn chặn nạn bạo lực học đường, ông Thuận lưu ý với ngành GD-ĐT, giáo viên chủ nhiệm phải có cách hành xử đúng đắn, nâng cao tinh thần trách nhiệm đối với học sinh; sử dụng hiệu quả những sân chơi vốn có của thành phố như bảo tàng, thư viện tổng hợp… Đối với Sở Thông tin Truyền thông cần mạnh tay với những tiệm Internet, nhất là những tiệm gần khu vực trường học. Đối với Thành đoàn, bớt những hoạt động mang tính hình thức, phong trào mà phải đi vào chiều sâu, thu hút sự tham gia của đông đảo học sinh. Và với UBND quận, huyện phải huy động sức mạnh tổng hợp để bảo vệ an ninh – trật tự khu vực trường học…

Ông Lê Hồng Sơn, Phó giám đốc Sở GD-ĐT TPHCM, kiến nghị lãnh đạo TP cần sớm ban hành chỉ thị nhằm huy động các lực lượng xã hội cùng quan tâm và phối hợp với ngành GD-ĐT để bảo đảm an ninh trật tự trường học, ngăn chặn hiệu quả vấn đề bạo lực học đường, Ông Sơn cũng đồng tình, trong từng gia đình, phụ huynh phải dành nhiều thời gian hơn cho con trẻ, tạo thành nếp để trẻ gắn bó với gia đình.


Theo Dân trí

Xem phim của nữ sinh đoạt giải viết thư hay nhất UPU


Phim ngắn “Buổi học của Thúy” do em Hồ Thị Hiếu Hiền và 2 học sinh Trường THCS Tây Sơn (Đà Nẵng) thực hiện vừa đoạt giải đặc biệt cuộc thi làm phim quốc tế dành cho trẻ em châu Á diễn ra tại Nhật Bản.

Được biết, vào tháng 10 năm nay, phim ngắn “Buổi học của Thúy” đã đoạt giải nhất cuộc thi “Làm phim toàn quốc dành cho học sinh Việt Nam – kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội”.

Sau đó, phim “Buổi học của Thúy” đã được gửi tham dự cuộc thi “Làm phim quốc tế dành cho trẻ em châu Á” diễn ra vào đầu tháng này tại thành phố Ibushiki, tỉnh Kagoshima, Nhật Bản.

Mời bạn đọc cùng xem phim “Buổi học của Thúy”:

Theo:dantri